8.

Người trên giường sớm đã không còn ở đó. Ta c.ắ.n ch/ặt drap giường, tự ng/ược đ/ãi bản thân mà giày vò thân thể t.h.ả.m hại này. Thứ vô dụng. Tự mình d/âm tiện, vậy mà đến cả Tư Mã Tục cũng không giữ lại được.

Một khắc trước, ta nắm ch/ặt lấy cổ tay Tư Mã Tục, lại bị y gỡ ra từng ngón một. Y cúi người vỗ vỗ mặt ta, nói với ta: "Ngoan một chút, tự mình giải tỏa đi."

Tư Mã Tục ngay cả áo khoàng cũng chưa mặc t.ử tế đã rời đi, vừa ra khỏi cửa liền hỏi cận thị: "Thường Thanh thế nào rồi?"

Ta ngơ ngác nhìn trần giường, ngửi mùi hương Tư Mã Tục để lại, lẩm bẩm gọi một câu: "Vô Hoạn..."

Mồ hôi nóng thấm đẫm drap giường, ta cũng cạn kiệt toàn bộ sức lực. Đầu óc tỉnh táo lại một chút, ta mới bò dậy từ trên giường, khoác thêm áo ngoài, nhìn thấy tiểu thái giám ngoài cửa đang lau vết m.á.u trên bậc thềm.

Hỏi ra mới biết Tư Mã Tục lúc ra ngoài đã rút ki/ếm phế luôn đôi mắt của một tên thị vệ cửa, sai người bịt miệng lôi đi rồi mới lau tay đi theo cận thị. Tên thái giám đó thật thà bẩm báo: "Bệ hạ nói hắn đã nhìn thấy thứ không nên nhìn."

Ta rủ mắt, hồi lâu không cử động. Không lâu sau, Tiểu Đức T.ử hớt hải xông vào: "Nghĩa phụ, bọn Thất Đa bị bắt rồi. Phía Đông Xưởng nói, Thất Đa là chủ mưu ám sát Thường Thanh."

Ta đột ngột ngước mắt, nắm ch/ặt góc bàn, lệ khí trỗi dậy: "Muốn c.h.ế.t." Bọn Thất Đa là những hài t.ử ta nuôi dưỡng dưới trướng mình. Đám cặn bã trong Nội các thích hành hạ những thiếu niên xinh đẹp. Thái giám thân phận thấp kém, cơ thể dị dạng, vừa vặn hợp với khẩu vị của bọn chúng. Ở trong cung, dung mạo quá tốt đối với những hài t.ử này không phải chuyện gì hay ho.

Ta mượn danh nghĩa d/âm lo/ạn, thu nạp vào phủ để bảo vệ một số đứa. Còn một số đứa đã bị hại, h/ận ý khó tan, liền dựa vào nhan sắc bám víu các quan viên trọng yếu, làm nanh vuốt cho ta. Đám hoạn quan mà những quan viên Nội các như Giang Trạch Xuyên kh/inh thường, tùy ý chà đạp, đã trở thành mấu chốt để lật đổ bọn chúng.

Trước khi Tư Mã Tục đăng cơ, ta đã thâu đêm sai người đưa bọn Thất Đa ra khỏi kinh thành. Vậy mà không ngờ lại xảy ra sai sót. Chuyến này không phải nhắm vào bọn Thất Đa, mà là nhắm vào ta. Một cái mạng hèn, vậy mà khiến một đám người phải tốn hết tâm tư.

Thường Thanh tự tìm đường c.h.ế.t, vậy thì chiều theo ý hắn.

9.

Ta trước tiên đi tìm Tư Mã Tục.

Tiểu thái giám canh cổng điện ngăn ta lại, kh/inh miệt nói: "Bệ hạ đang cùng Thường Thanh đại nhân nghị sự, công công đợi một chút đi."

Ta rủ mắt không nói, nghe tiếng náo động mơ hồ truyền ra từ trong điện. Những âm thanh ấy như nện từng nhát trầm đục vào tim ta.

Thường Thanh kinh hãi kêu lên: "Bệ hạ không nên, nô tài... bẩn."

Tiếng của Tư Mã Tục truyền ra: "Giữa ta và ngươi, còn có gì là không nên?"

Hóa ra, hắn không hề chê thái giám bẩn. Hắn chỉ chê Thường Lạc bẩn mà thôi.

Thường Thanh phát ra ti/ếng r/ên rỉ ai oán: "Bệ hạ..."

"Nặng tay rồi sao? Ta sẽ nhẹ chút."

Cái ngữ khí trân trọng và ôn nhu ấy, đã nhiều năm rồi ta chưa được nghe thấy. Đối với ta, hắn dùng hết sức lực, h/ận không thể ngh/iền n/át ta, vò nát ta, ta có c/ầu x/in thế nào hắn cũng chẳng chịu nhẹ tay dù một chút. Thường Thanh chỉ mới kêu một tiếng, hắn đã xót xa đến thế.

"Công công..." Một tiểu thái giám từ trong điện đi ra, gọi h/ồn phách ta trở về, ta mới phát hiện, mưa Thu đã rơi ướt đẫm cả người. Tên thái giám đó che ô cho ta, nói: "Công công, Bệ hạ tuyên người vào kiến giá."

Ta rủ mắt, chậm bước tiến vào đại điện, cung kính quỳ phục dưới đất: "Nô tài bái kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế!"

"Đứng lên đi." Giọng của Tư Mã Tục từ phía trên ném xuống, không chút cảm xúc.

Ta phải hoãn lại một lúc mới từ từ đứng dậy. Tư Mã Tục đang rủ mắt bóp chân cho Thường Thanh, lúc nói chuyện với ta, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên một cái: "Có chuyện gì, nói đi."

"Nô tài đến để thỉnh tội."

"Chuyện Thường Thanh công công bị ám sát hôm qua là do một mình nô tài làm, không liên quan đến kẻ khác. Bệ hạ nhân từ, xin hãy tha mạng cho những người vô tội, nô tài..."

"Sai rồi." Tư Mã Tục ngắt lời ta: "Ta không nhân từ, cũng không đại lượng đến thế."

Trong giọng nói ẩn chứa sự cảnh cáo, có phần thiếu kiên nhẫn: "Vô tội hay không, có tội hay không, Trẫm tự có định đoạt, ngươi lui xuống đi."

Hắn dường như không muốn nhìn ta thêm một giây nào nữa, liền sai người đuổi ta đi: "Người đâu, đưa Thường Lạc công công..."

Đã như vậy...

Ta chạm vào con đoản đ/ao trong tay áo, đột ngột đ.â.m về phía Thường Thanh. Tư Mã Tục không đề phòng, không kịp ngăn cản, dù đã dùng tốc độ nhanh nhất đẩy ta ra, đoản đ/ao vẫn rạ/ch nát cánh tay Thường Thanh.

Tư Mã Tục tuyên ngự y, rồi quay đầu nộ thị ta: "Thường Lạc!"

Ta chống đỡ cơ thể cười với hắn: "Trên lưỡi đ/ao có đ/ộc, hắn chỉ còn sống được mười hai canh giờ nữa, giải d.ư.ợ.c chỉ mình ta có."

Ta thở dốc, nói tiếp: "Xin Bệ hạ hạ chỉ, ban cho nô tài tội c.h.ế.t, tha cho tính mạng của những người vô tội kia."

Tư Mã Tục tức gi/ận đến cực điểm, cả người r/un r/ẩy: "Ngươi muốn c.h.ế.t đến thế sao?!"

Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi mới bình tâm lại được: "Một lũ nam sủng thấp hèn không ra thể thống gì mà cũng đáng để ngươi dùng mạng mình ra đ.á.n.h cược sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm