Mấy ngày qua, trên điện thoại tôi cũng không thấy Khanh Yến đăng gì về chuyện giữa hai người.
Không có chút động tĩnh nào.
Nhưng nghĩ lại, tôi vẫn im lặng.
Dù hỏi với tư cách nào, cũng không thích hợp.
Không ngờ, tôi không quan tâm chuyện của hắn với Khanh Yến, hắn lại đi để ý chuyện của tôi.
Bùi Huyền Tri đột nhiên hỏi:
“Em không nhận ra ông chủ tiệm đó thích em sao?”
“Ai cơ?”
“Ông chủ tiệm của em.”
Hắn dừng xe bên đường gần khu nhà tôi, nghiêng người nhìn tôi chằm chằm, như thể câu trả lời rất quan trọng.
“Liên quan gì đến anh? Với lại tôi không thấy anh ấy có ý gì với tôi. Đừng nghĩ ai cũng như anh.”
“Như anh là thế nào?”
Tham lam, được voi đòi tiên.
Đương nhiên, câu này tôi không thể nói thẳng.
“Không có gì, dù sao cũng đừng nghĩ ai cũng thích tôi. Tôi chỉ là Beta thôi.”
“Beta thì sao?! Khanh Huyền, sao em lúc nào cũng nhắc mình là Beta? Với lại em ngốc à? Người đó rõ ràng thích em! Em đâu phải trẻ con, sao không nhận ra?”
Tôi có nhận ra.
Nhưng chỉ là hôm nay.
Điều khiến tôi khó hiểu hơn là... hắn kích động làm gì?
Ai thích tôi, liên quan gì đến hắn?
Phản ứng của hắn, cứ như thể tôi đang ngoại tình.
“Vậy thì sao? Bùi Huyền Tri, chúng ta đã ly hôn, không còn qu/an h/ệ gì nữa. Dù tôi yêu ai hay cưới ai cũng không liên quan đến anh. Hơn nữa, Thẩm Thăng rất hợp với tôi.”