Một câu “buông ra” mắc ở cổ họng, không thốt ra được.
“Vậy thì tại sao…”
Anh ta nhìn tôi chăm chú.
Như một vùng biển sâu — bề ngoài bình lặng, nhưng bên trong có thứ gì đó đang giãy giụa, sắp phá nước mà ra.
“Không thể để tôi trực tiếp làm?”
Đầu óc trống rỗng.
Tôi đứng sững rất lâu, rồi mới hiểu anh ta đang nói gì.
“Anh đi/ên rồi à?! Tôi đã nói rồi, tôi không ngủ với Alpha.”
Anh ta không dùng hết lực, tôi gi/ật tay ra, nhanh chóng lùi xa.
Trước khi vào phòng ngủ, tôi lạnh giọng, không quay đầu:
“Chu Kiều, nếu còn muốn làm ở đây, thì nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ làm việc. Những gì không nên nói, không nên làm, anh tự hiểu.”
Cửa đóng lại.
Lưng tôi tựa vào cánh cửa, cơ thể chậm rãi trượt xuống.
Đó là gì?
Quá xa lạ.
Thứ giãy giụa trong mắt anh ta… cảm giác xâm lược hung dữ đó…
Tôi vô thức chạm cổ tay, chạm lên tuyến thể, cuối cùng ôm lấy trái tim đang đ/ập lo/ạn.
Rõ ràng anh ta chưa làm gì tôi…
Vì sao tôi lại có cảm giác như… bị x/é nát, bị nuốt sống?
14
Để đảm bảo thời gian nghỉ ngơi cho tôi, trợ lý đã dời đi rất nhiều lịch trình ưu tiên thấp.
Trong đó có cả buổi gặp với Trì Bách.
Không ngờ anh ta lại trực tiếp tìm đến văn phòng của tôi.
“Tiểu Dực, chẳng phải đã nói sẽ tham gia sao? Không muốn gặp tôi đến vậy à?”
Trợ lý vẻ mặt áy náy khó xử:
“Không ngăn được.”
Người có thể ngăn anh ta không có ở đây — ở riêng với Chu Kiều khiến tôi không thoải mái, tôi đã sai anh ta đi m/ua cà phê rồi.
“Tiểu Dực đúng là lớn rồi.”
Anh ta vừa đi vào vừa đ/á/nh giá xung quanh.
Cuối cùng dừng trước bàn làm việc, mỉm cười với tôi:
“Trở thành một Giang tổng đáng tin cậy rồi.”
Tôi đúng là đã lớn.
Nụ cười từng khiến tôi mê mẩn đến thần h/ồn đi/ên đảo, giờ nhìn lại… cũng chỉ vậy thôi.
Nông cạn, giả dối.
“Có chuyện gì?”
“Có. Chuyện lớn.”
“Có chuyện thì tìm người phụ trách dự án…”
“Cùng tôi sinh một đứa con đi.”
Nửa câu sau nghẹn lại.
Tôi nhíu mày:
“Anh đang nói cái gì?”
“Tôi nghe rồi, di chúc của ông nội em. Cũng biết em đang thử thụ tinh nhân tạo. Thay vì sinh ra một đứa không rõ ng/uồn gốc…”
Trì Bách chống hai tay lên bàn, hơi cúi người về phía tôi.
“Sinh con của tôi không tốt sao? Nói thật, nhà tôi cũng đang giục. Chúng ta hợp tác, tôi nhường em một phần ba cổ phần dưới danh nghĩa của tôi, thế nào?”
“Không thế nào cả.”
“Đừng cứng miệng vậy chứ, hồi nhỏ em chẳng phải thích tôi nhất sao? Mỗi năm sinh nhật đều ước được gả cho tôi. Lần đón năm mới em uống say ngủ trong phòng tôi, em còn lén hôn tôi đúng không? Tôi biết hết. Lần cuối em đến tìm tôi, trong túi còn mang ba cái bao…”
Anh ta còn chưa nói xong—
Cà vạt siết ch/ặt cổ anh ta, gương mặt trắng bệch lập tức đỏ bừng.
Tôi sững lại, đứng dậy:
“Chu Kiều, buông ra.”
Một tay Chu Kiều nắm cổ áo sau của anh ta, tay kia vẫn cầm cà phê.
Không biểu cảm, liếc Trì Bách một cái, không buông.
Đau đầu thật.
Dù nhìn Trì Bách chật vật như vậy khá hả dạ, nhưng ở công ty… vẫn phải giữ thể diện cho anh ta.
“Buông ra.”
Lần này, Chu Kiều nhìn về phía tôi.
Cảm xúc cuộn trào trong đôi mắt đen kia tôi không đọc nổi, chỉ thấy da đầu hơi tê.
Trì Bách bị kéo sang một bên, lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững.
“Tiểu Dực, em thuê kiểu người gì vậy, thô lỗ thế.”
Chu Kiều lạnh lùng liếc qua, đối phương lập tức im bặt.