34
Trong những ngày bị nh/ốt ở biệt thự, tôi bắt đầu suy nghĩ.
Tại sao Cố Thời Diễn lại kéo tôi làm chuyện đó? Vì h/ận? Vì yêu? Vì đồng cảm, biết ơn hay là áy náy?
Chắc vậy.
Tôi lớn bằng ngần này chưa từng được ai yêu thương, nên tôi không phân biệt được. Không phân biệt được trong ánh mắt hắn nhìn tôi rốt cuộc là loại tình cảm gì.
...
Ở đây cũng không có gì không tốt, ngoại trừ mỗi buổi tối. Cố Thời Diễn hễ về đến nhà là tôi lại có cảm giác đảo lộn ngày đêm. Khi kết thúc, tôi như một con cá sắp ch*t bò lết trên giường, cả người mềm nhũn không xươ/ng.
"Kẻ động tay chân vào xe anh, em đã tra ra rồi." Cố Thời Diễn nói, rồi bế tôi vào phòng tắm.
"Chu Thời Dạ? Hay là Thẩm Nguyệt Bạch?"
Kể từ sau t/ai n/ạn hôm đó, tôi không tài nào gọi được cho Thẩm Nguyệt Bạch. Tôi buộc phải liệt cô ta vào danh sách nghi phạm.
"Không..." Cố Thời Diễn do dự một chút, rồi vẫn nói: "Là anh hai của anh, Phương Mặc."
"Hả?"
Anh ta bị đi/ên à? Sao ngay cả người nhà cũng gi*t vậy!
"Vì thời gian qua anh đã cư/ớp quá nhiều hào quang của hắn, bao gồm cả vụ đấu thầu lần đó, làm ba anh rất hài lòng về anh và đã nổi trận lôi đình với hắn."
Tôi đã đoán được lý do này.
"Vậy còn Thẩm Nguyệt Bạch? Cô ta thực sự trong sạch sao?"
"Tối hôm đó cô ta và Chu Thời Dạ đã phục kích trên núi, x/á/c suất cao là một đi không trở lại."
"Oa... đúng là chạy trời không khỏi nắng nha."
"Đừng nói bậy."
Vai tôi bị người phía sau cắn một cái thật mạnh, rồi lại li /ếm láp như một nụ hôn.
"Chuyện của anh trai anh, em đã thu thập đủ bằng chứng giao cho tòa án rồi. Em sẽ mãi mãi bảo vệ anh, Phương Hoài. Tin em."
35
Sau một tuần bị nh/ốt ở nhà Cố Thời Diễn, tôi bắt đầu không ngồi yên được nữa. Cố Thời Diễn thừa biết tôi đang lo lắng điều gì nhưng vẫn không chịu thả tôi đi.
Thời gian hắn về nhà cứ muộn dần, từ bảy giờ, tám giờ, chín giờ cho đến tận mười một giờ đêm. Dù lần nào trước khi vào cửa hắn cũng đã thay quần áo sạch sẽ, nhưng tôi vẫn luôn hỏi ngay trước khi hắn bịt miệng tôi lại: "Hôm nay đã dính m/áu của ai?"
Cố Thời Diễn không bao giờ trả lời.
Sau đó hắn cũng lười thay đồ luôn. Mùi m/áu trên người hắn ngày càng nồng, nồng đến mức tôi không phân biệt được đó là m/áu của hắn hay của người khác.
Tôi hoảng lo/ạn. Sắp suy sụp đến nơi.
Tôi biết Cố Thời Diễn đang đối phó với bọn Chu Thời Dạ, tôi cũng tin hắn. Nhưng tôi không thể chỉ đứng nhìn.
Tối hôm đó tôi tắt hết đèn trong biệt thự, Cố Thời Diễn về đến cửa thì khựng lại. Qua ánh trăng ngoài cửa sổ, hắn đã nhìn thấy: Đầy sàn nhà là công cụ, những vật sắc nhọn bị lôi ra từ ngăn kéo.
Hắn tức gi/ận. Túm lấy tên vệ sĩ ngoài cửa, chất vấn chuyện này là sao.
"Không liên quan tới anh ta."
Tôi loạng choạng đứng dậy từ góc sofa, nhấc chai rư/ợu vang đ/ập mạnh xuống bàn trà, chĩa đầu sắc nhọn về phía hắn: "Cố Thời Diễn, tôi không cần cậu bảo vệ nữa... thả tôi ra."
"Anh đừng cử động."
Mặt Cố Thời Diễn u ám vô cùng, khác hẳn ngày thường. Hắn trực tiếp giẫm lên đống mảnh vỡ đầy sàn, đi thẳng về phía tôi.
Rắc ——
Chắc hẳn có mảnh vỡ đã đ/âm xuyên đế giày hắn. Nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề nhíu mày lấy một cái, từng bước ép sát tôi đến mức không còn đường lui.
"Cố Thời Diễn... đừng qua đây nữa."
Chuyện này không giống tôi nghĩ. Hắn còn đi/ên hơn, đ/áng s/ợ hơn cả tôi. Tôi nhận ra mình muốn ném cái chai vỡ này đi, nhưng Cố Thời Diễn đột ngột nắm lấy tay tôi, đ/âm mạnh vào ng/ực hắn...
Khi m/áu tươi thấm đẫm áo hắn chảy ra ngoài, tôi đờ người.
"Như vậy, đã đủ chưa?" Cố Thời Diễn nắm lấy tay tôi, dựa vào vai tôi, hơi thở yếu ớt. "Là em n/ợ anh, Phương Hoài... xin lỗi."