Tôi nhìn chằm chằm anh ba giây: "Vậy thì vừa hay, tôi đang định m/ắng anh cả đời đây."
Bùi Diễn bước về phía tôi, một tay chống lên khung cửa sau lưng tôi, hơi cúi đầu: "Vậy tôi đợi."
Tôi ngửa đầu chạm mắt với anh, nhịp tim hơi nhanh nhưng tôi không né tránh.
"Bùi Diễn, nếu anh còn dám giấu tôi bất kỳ chuyện gì nữa..."
Anh cúi đầu khóa ch/ặt môi tôi.
Con người này thật sự rất giỏi làm tôi c/âm nín mỗi khi tôi định nói lời hung dữ.
Đến khi anh buông ra, tôi đã quên béng mất mình định nói gì rồi.
Ngón tay cái của anh lướt qua môi dưới của tôi: "Không giấu nữa, sau này có gì cũng nói cho cậu biết."
"Lần nào anh cũng nói thế."
"Lần này là thật."
Tôi hừ một tiếng, đẩy anh ra rồi quay người đi vào phòng khách, phía sau truyền đến tiếng bước chân anh không nhanh không chậm bám theo.
Không xa không gần, vừa vặn vô cùng.
16
Một năm sau, tôi l.à.m t.ì.n.h nguyện viên tại Trung tâm Phục hồi Dị biến Pheromone ở thành phố M.
Ba lần một tuần, tôi dùng pheromone của mình giúp đỡ những người giống như tôi ổn định lại trạng thái.
Thứ trước đây từng khiến mọi người tránh như tránh tà, nay lại trở thành thứ có thể c/ứu người.
Vị khách cuối cùng của ngày hôm nay là một cô bé nhỏ, vì dị biến pheromone nên không thể đến trường, đã bị nh/ốt ở nhà suốt hai năm.
Lúc mẹ dẫn cô bé đến, cô bé rụt rè trên ghế không dám nhìn ai.
Tôi ngồi xuống đối diện cô bé, giải phóng một chút pheromone, bờ vai cô bé dần dần thả lỏng. Lúc gần đi, cô bé lý nhí nói với tôi một câu cảm ơn.
Tôi xua xua tay: "Hẹn gặp lại vào tuần sau nhé."
Khi thu dọn đồ đạc ra cửa, trời đã tối mịt. Xe của Bùi Diễn đậu ngay ngoài cửa.
Tôi bước đến gõ gõ vào cửa kính. Bên trong cửa sổ, Bùi Diễn tựa đầu vào ghế nhắm mắt ngủ gật.
Tôi lại gõ thêm cái nữa, anh đột ngột mở mắt, chạm phải ánh mắt tôi thì sững lại một chút, rồi vươn tay mở cửa xe.
"Sao cậu lại ra đây rồi? Chẳng phải hôm nay còn một tiếng nữa sao?"
Tôi ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn: "Kết thúc sớm rồi."
"Vì sao?"
Tôi quay đầu nhìn anh. Tóc anh bị gối tựa đ/è thành một nếp cong vểnh lên, trên mặt vẫn còn in hằn một vết hằn nhạt.
Tôi vươn tay ép phần tóc vểnh lên của anh xuống: "Nhớ anh, không được à?"
Bùi Diễn ngớ người ra một chớp mắt, ánh sáng trong đôi mắt từng chút từng chút bừng sáng.
Sau đó anh bật cười, không phải nụ cười nhạt nhòa kiềm chế như mọi khi, mà là nụ cười thực sự tràn ngập từ tận đáy mắt. "Được."
Anh n/ổ máy xe, một tay nắm vô lăng, tay kia vươn sang.
Tôi đặt tay mình lên đó, mười ngón tay đan vào nhau siết thật ch/ặt.
Chiếc xe lăn bánh lên đường lớn, những ngọn đèn đường ngoài cửa sổ từng ngọn từng ngọn sáng bừng lên.
Tôi nghiêng đầu ngắm nhìn góc nghiêng của anh. Chắc anh cảm nhận được tầm mắt của tôi, liền quay sang nhìn tôi một cái. "Nhìn cái gì?"
Tôi kéo tay anh qua, lật lên xem mu bàn tay, vết s/ẹo của thương tích cũ vẫn còn đó, là một mảng mờ nhạt.
Tôi cúi đầu hôn một cái lên mảng s/ẹo kia.
Những ngón tay Bùi Diễn hơi cuộn lại: "Về đến nhà rồi hẵng hôn."
"Không thích, tôi muốn ngay bây giờ cơ."
Anh hít một hơi, tấp xe vào lề rồi dừng lại, tháo dây an toàn xoay người sang, một tay đỡ lấy gáy tôi.
Khi nụ hôn rơi xuống, tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Pheromone của anh và pheromone của tôi hòa quyện vào nhau trong không gian xe chật hẹp.
Không phải là t.h.u.ố.c đ/ộc, chẳng phải là t.h.u.ố.c giải, là chúng tôi.