Thực ra tôi vẫn cảm nhận được, Bạc Lẫm thực sự thích tôi.
Dù sao thì cậu ấy đối xử với tôi rất tốt.
Hai chúng tôi quấn quýt không rời, cứ ở riêng nhìn thấy nhau là có thể ôm hôn ngấu nghiến.
Bây giờ ở ký túc xá cũng không tiện lắm, chúng tôi còn bàn bạc chuyện dọn ra ngoài ở riêng.
Còn về chuyện công khai tình cảm, tôi vẫn chưa nghĩ ra, định tìm một thời điểm thích hợp.
Bạc Lẫm cứ suốt ngày đòi tôi cho một danh phận.
Kết quả cuối cùng lại bị bại lộ ngoài ý muốn.
Câu lạc bộ thể thao ngoài trời tổ chức hoạt động đi bộ đường dài, kéo dài ba ngày hai đêm.
Vừa vặn dạo này rảnh rỗi không có việc gì làm, tôi kéo Bạc Lẫm tham gia cùng.
Đương nhiên, trước đó tôi đã hỏi kỹ chủ nhiệm câu lạc bộ, x/ác nhận thông tin Giang Chỉ Độ và Ôn Chiêu không tham gia hoạt động lần này.
Chúng tôi đều là thành viên của câu lạc bộ này, Ôn Chiêu cũng nhờ đó mà quen biết Giang Chỉ Độ.
Nhưng tôi không ngờ tới, rõ ràng đã nói là không đi, vậy mà ngày xuất phát tôi vẫn nhìn thấy họ.
Chủ nhiệm câu lạc bộ nháy mắt ra hiệu, thì thầm bảo tôi rằng hai người họ quyết định phút chót.
Trong lòng tôi thấy khó chịu, nhưng cũng không định vì họ mà rút lui, đành nghĩ bụng đến lúc đó sẽ giữ khoảng cách.
Khi vô tình liếc nhìn sang, tôi thấy Ôn Chiêu nắm ch/ặt tay Giang Chỉ Độ, như thể sợ người khác cư/ớp mất hắn vậy.
Còn Giang Chỉ Độ thì cau mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn giằng tay ra, nhưng lại bị đối phương nắm ch/ặt lấy.
Sau đó tôi chẳng thèm quan tâm đến họ nữa, phần lớn thời gian đều ở bên cạnh Bạc Lẫm, vừa đi vừa trò chuyện.
Thỉnh thoảng cũng trò chuyện với các thành viên khác trong câu lạc bộ.
Trong lúc tán gẫu, có người bảo tôi rằng Giang Chỉ Độ mấy lần định đến tìm tôi nói chuyện, nhưng đều bị Ôn Chiêu ngăn lại.
Đến tối, mọi người tìm được chỗ cắm trại và bắt đầu dựng lều.
Tôi đương nhiên ở chung lều với Bạc Lẫm.
Đi bộ mệt rồi, tôi ngồi trên tảng đ/á nhìn Bạc Lẫm cặm cụi dựng lều, thỉnh thoảng lại đường hoàng chỉ đạo vài câu.
Tôi mở gói th!t bò khô ra ăn, thấy vị khá ngon.
Thế là đi tới đưa đến bên miệng Bạc Lẫm: "Cậu nếm thử cái này đi, ngon lắm."
Bạc Lẫm cúi đầu cắn lấy, tay vẫn không ngừng làm việc.
"Nghỉ ngơi chút đi, dựng cả buổi rồi." Tôi kéo vạt áo cậu ấy: "Ăn chút gì đi."
"Đây chẳng phải đang nỗ lực vì mái nhà của chúng ta đêm nay sao."
Nói vậy xong, cậu ấy cũng dừng lại.
Hai người ghé vào nhau vừa ăn vừa trò chuyện.
Đúng lúc đó Giang Chỉ Độ đi tới.
"A Triệt," hắn gọi cái tên này một cách thản nhiên, nói với tôi: "Đêm nay cậu đổi qua ở chung lều với tôi đi."
Hắn nhìn Bạc Lẫm, ánh mắt lộ rõ vẻ th/ù địch: "Dù sao cậu với Bạc Lẫm cũng không ưa nhau, đừng để bản thân phải chịu thiệt."
Ánh mắt mọi người xung quanh đồng loạt đổ dồn về đây, chắc cũng như tôi, không hiểu sao hắn lại lên cơn đi/ên gì nữa.
"Không. Chúng tôi ở chung với nhau, chẳng có vấn đề gì cả." Tôi vô cảm nói: "Đêm nay còn tiện hẹn đá/nh nhau."
Sắc mặt Giang Chỉ Độ trầm xuống.
Tôi nghe thấy ở gần đó có cô bạn nhỏ giọng dịch cho bạn mình: "Vãi chưởng, cậu ấy bảo hai người họ đêm nay đá/nh nhau trong lều kìa."
"đá/nh kiểu gì? đá/nh nhau bằng da th!t à??"
Hai người họ nhìn nhau cười ẩn ý.
Bạc Lẫm dựa sát vào tôi, nhếch môi cười, giọng điệu lười biếng: "Đúng vậy đúng vậy. Hai đứa tôi mà không đá/nh nhau một trận vào buổi tối thì không ngủ được."
Tôi thấy thằng nhóc này nói câu này nghe kỳ kỳ, không có ý tốt. Liền đưa tay kín đáo nhéo vào eo cậu ấy một cái.
Giang Chỉ Độ mặt mày đen sì muốn nói gì đó: "A Triệt, cậu..."
"Không sao không sao." Chủ nhiệm câu lạc bộ ra mặt giảng hòa, nói với hắn: "Lão Giang à, cậu đừng lo. Hai đứa nó bây giờ mối qu/an h/ệ tốt lắm, cậu không thấy trên đường chúng nó nói chuyện vui vẻ thế nào đâu."
Có người phụ họa: "Đúng vậy, bản cập nhật mới rồi. Hơn nữa chẳng phải cậu phải ở cùng bạn trai cậu sao?"
Sắc mặt Giang Chỉ Độ đen như đít nồi.