Beta: Gemini

……………………………..

Diệp Oản Oản vừa mới đứng lên đột nhiên có cảm giác chân bị kéo lại, nhất thời nhíu nhíu mày.

Ách làm sao mà mỗi lần uống rư/ợu xong là cảm giác toàn thân đ/au nhức, lần này là chân đều bị chuột rút..

Rốt cuộc cô làm gì rồi hả?

“Diệp ca, anh bị sao vậy?” Lạc Thần vội vàng hỏi.

Diệp Oản Oản không thèm để ý tới nói: “Không có việc gì, có thể là vận động quá độ, chân bị chuột rút.”

“Diệp ca, anh ngồi xuống đi.”

Lạc Thần vừa nói một bên đỡ Diệp Oản Oản ngồi xuống, sau đó nhanh chóng đem âu phục trên người để trên bàn nhỏ, tiếp theo, liền ngồi ở trước mặt Diệp Oản Oản cẩn thận giúp cô bóp chân.

Thấy Lạc Thần lại đang giúp cô bóp chân, Diệp Oản Oản vội nói: “Lạc Thần, tôi không sao, không cần!”

Bây giờ Lạc Thần đã xưa không bằng nay, ở trên đỉnh vinh quang, là một minh tinh đang ăn khách. Đi tới đâu không phải là được người ta tung hứng từng li từng tí.

Nhưng mà, bất luận cậu ta đi tới vị trí nào, thái độ đối với cô cũng chưa bao giờ thay đổi, ngược lại càng ngày càng tôn kính.

Sắc mặt Lạc Thần nghiêm túc: “Diệp ca, anh ngồi xuống, đừng động.”

Diệp Oản Oản bất đắc dĩ chỉ có thể ngồi xuống.

Tay của Lạc Thần thủ pháp rất chuyên nghiệp, trong chốc lát Diệp Oản Oản liền cảm thấy bắp th!t của mình thả lỏng không ít.

Bên cạnh Cung Húc thấy vậy tức gi/ận tới mức kêu gào: “Gào…hỗn đản, hỗn đản! Lạc Thần cậu đây là nịnh bợ! Quá hèn hạ! Muốn cùng tiểu gia tranh sủng! Diệp ca mới không bị trò vặt này của cậu mê hoặc! Tôi vĩnh viễn là bảo bảo của Diệp ca!”

Thấy Cung Húc lại mắc b/ệnh, Diệp Oản Oản không còn gì để nói.

Cung Húc đang la hét, điện thoại di động WeChat vang lên âm thanh nhắc nhở, sau đó Cung Húc nhìn một cái, mặt liền kích động: “Oa, Diệp ca, anh muốn lên chức á!”

Ánh mắt Diệp Oản Oản hơi chăm chú: “Thăng chức?”

Cung Húc hưng phấn mở miệng, “Đúng vậy đúng vậy, tiểu tử Đường Tinh Hỏa kia làm bên tin tức nội bộ, nói là tổng giám đốc điều động, anh thăng thành phó tổng của Quang Diệu, còn nói muốn lập tức điều động nha!”

Nghe được tin tức chính mình thăng chức, sắc mặt Diệp Oản Oản nhất thời trầm xuống.

Chuyện điều động lớn như vậy, hơn nữa muốn điều động ngay lập tức, mà cô hoàn toàn không có nhận được thông báo, đột nhiên như vậy lại đổi?

Một bên Lạc Thần nghe vậy mở miệng hỏi: “Nếu Diệp ca lên làm Phó tổng, vậy chức vụ bây giờ của Diệp ca thì sao, tổng giám nghệ sĩ thì ai làm?”

“Tôi hỏi một chút…” Cung Húc cầm điện thoại di động lên nhắn tin cho Đường Tinh Hỏa, một lát sau lấy được tin tức, “Nghe nói, Thái Dũng Thắng, người đại diện của giải trí Hoàn Cầu, cháu bên ngoại của Chử Hồng Quang, tôi nghĩ có cái loại tầng qu/an h/ệ.”

Tiểu trợ lý bên cạnh Cung Húc không nói gì, trong đầu nghĩ anh mới là có qu/an h/ệ lớn nhất ấy chứ?

Bất quá bây giờ Cung Húc đang cãi nhau với trong nhà nên không có cách nào dựa vào qu/an h/ệ trong nhà, cũng còn may là anh ta nhân khí cũng được nên chỉ cần tạm thời không gây ra tai họa gì là sẽ không có vấn đề gì cả.

Diệp Oản Oản như có điều suy nghĩ lẩm bẩm: “Thái Dũng Thắng…”

Quả nhiên là anh ta, so với trong tưởng tượng của cô còn nhanh hơn…

A, nói dễ nghe là thăng chức, nói khó nghe một chút là giáng chức, đoạt thực quyền trong tay cô, cô không cần biết Chử Hồng Quang con cáo già kia có mục đích gì, không phải là xem giá trị của cô hết rồi.

“Thăng chức” Sợ là chỉ mới bắt đầu.

Ánh mắt Lạc Thần hơi lo lắng, “X/ác định chẳng qua là điều động chức vụ? Người đại diện của chúng ta không thay đổi chứ?”

Cung Húc vừa nghe, sắc mặt nhất thời cứng đờ, liền nói ngay “Đó là đương nhiên không thể nào! Tiểu gia chọn người đại diện, con mịa nó ai dám cho ta đổi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Mèo của anh Chương 15
7 Ngáy ngủ Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
10 Cốt yêu làm mẹ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ ruột dẫn em kế quỳ trước cửa phòng cầu xin tôi nhường lại hôn ước, tôi nghe xong, chậm rãi buông một câu: "Được thôi, Triệu Hựu Minh vừa nhờ người nhắn lại, bảo mộ tổ nhà họ sắp dời, con dâu trưởng gả qua đó phải chịu tang ba năm."

Chương 15
Người mẹ đơn thân Trần Kiến Thu một mình nuôi nấng cậu con trai Tiểu Thụ mắc căn bệnh hiếm gặp. Tập đoàn dược phẩm nhà họ Triệu dùng thuốc đặc trị làm điều kiện trao đổi, ép cô phải từ bỏ hôn ước và ký vào bản thỏa thuận bất bình đẳng. Cô phát hiện ra loại thuốc cứu mạng có giá nhập chưa đầy hai tệ lại bị bán với giá lên tới ba nghìn tám trăm tệ, thậm chí còn bị đe dọa cắt nguồn thuốc và tước giấy phép hành nghề y tá. Vì con trai, cô không còn lùi bước, liên kết với các bệnh nhân khác để thu thập bằng chứng, tìm kiếm sự hỗ trợ từ truyền thông, bắt đầu cuộc chiến chống lại hệ thống độc quyền của nhà họ Triệu. Từ một người mẹ đơn thân làm việc tại trạm chuyển phát nhanh đến khi đối đầu trực diện với tập đoàn dược phẩm, thứ cô đánh cược không chỉ là công việc và lòng tự trọng, mà còn là cơ hội sống duy nhất của con trai mình. Khi công lý đến muộn, cô chọn cách riêng để mở ra cánh cửa sinh tồn cho con. Đằng sau sự ra đời của một "kênh xanh" (lối đi ưu tiên) chính là cuộc đấu tranh bằng tất cả sức lực của một người mẹ.
Tình cảm
8