Mẹ tôi theo gã tóc dài bước vào trong nhà.
Căn nhà chẳng có lấy một cái lò sưởi, hoàn toàn không thể gọi là ấm áp được nhưng chí ít cũng không bị gió rét c/ắt da c/ắt thịt lùa vào.
Mẹ tôi vừa xoa xoa đôi bàn tay chi chít vết cước vì cóng, vừa liên miệng nói lời cảm ơn gã tóc dài.
Gã kéo đến một chiếc ghế ọp ẹp, vờ vịt lau đi lớp bụi bặm không tồn tại rồi đon đả nói với mẹ tôi:
“Chị à, mau ngồi nghỉ một lát đi. Căn nhà này bình thường chẳng có ai lui tới, có hơi bẩn thỉu lộn xộn một chút, chị đừng để bụng nhé.”
“Nhưng mà chị ơi, hôm nay là đêm ba mươi Tết rồi, ngày mà cả nhà đoàn viên, sao chị không về nhà đón Tết vậy?”
Mẹ tôi buông tiếng thở dài, trút bầu tâm sự với gã:
“Nửa năm trước, con gái tôi đã mất tích ngay trên con đường này.
“Bố mẹ tôi thì mất sớm, chồng tôi cũng bạo bệ/nh mà qu/a đ/ời. Tôi chỉ có mụn con gái duy nhất, vậy mà giờ con bé cũng mất tích rồi.
“Nếu không tìm được nó, tôi làm gì còn nhà để về nữa...”
Nghe mẹ tôi nói vậy, gã tóc dài cũng làm ra vẻ đồng cảm, thở dài sườn sượt.
Nhưng khóe miệng gã, lại lén lút nhếch lên một nụ cười đắc ý tột độ.