Đỉnh Cấp Alpha Lại Giả Omega

Chương 9

03/05/2025 20:17

Xứng đôi sao?

Nếu là Bùi Hành Chi, thì hình như yêu OO cũng có thể chấp nhận được.

Còn chưa kịp đọc hết bình luận, bài viết đã bị chủ thớt xóa mất rồi.

Về đến ký túc xá, bạn cùng phòng vội vàng từ trên giường nhảy xuống, lục lọi tôi từ đầu đến chân.

“Trình Trình, cậu thật sự không sao chứ?”

“Không sao mà.”

“Bùi Hành Chi không làm gì cậu chứ?”

“Không có đâu.”

Gãi ngứa chắc không tính là làm gì đâu nhỉ.

Nghĩ đến đây, mặt tôi lập tức đỏ bừng lên.

“Anh ta không làm gì mà mặt cậu đỏ cái gì?”

Tôi tùy tiện viện một cái cớ để chống chế: “Chắc là sắp đến kỳ mẫn cảm rồi.”

Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Chủ nhật, trời quang mây tạnh, nhưng đầu tôi lại choáng váng nặng nề.

Bạn cùng phòng đã hẹn ra ngoài ăn, trước khi đi còn hỏi tôi:

“Trình Trình, đi chung không?”

Tôi yếu ớt đáp: “Hôm nay hơi khó chịu, tớ không đi đâu.”

“Vậy được, cậu nhớ chăm sóc bản thân nhé.”

Tôi nằm lại trên giường ngủ bù.

Không ngờ vừa mở mắt ra đã gần trưa.

Đầu càng lúc càng choáng hơn.

Kèm theo đó là tuyến thể âm ỉ nóng lên.

Tôi cuối cùng cũng nhận ra — thì ra là kỳ mẫn cảm đến rồi.

Tôi lập tức bật dậy khỏi giường, lục tung phòng tìm th/uốc ức chế, nhưng phát hiện hộp th/uốc đã trống rỗng.

Xong đời.

Hết sạch th/uốc ức chế rồi.

Trong phòng bắt đầu tràn ngập mùi pheromone vị bưởi.

Không muốn làm phiền bạn cùng phòng, tôi bèn gọi điện cho Bùi Hành Chi.

Anh bắt máy ngay lập tức.

“Sao vậy?”

Giọng nói trầm ấm đầy từ tính của anh vang lên.

“Bùi Hành Chi, em khó chịu quá…”

Đầu dây bên kia, giọng anh trở nên có chút lo lắng.

“Trình Trình, em bị bệ/nh à?”

“Em đến kỳ mẫn cảm rồi, nhưng lại không có th/uốc ức chế. Anh có thể mang đến giúp em được không?”

Nghe vậy, Bùi Hành Chi im lặng một thoáng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nguyện Ý Làm Tiểu Tam Vì Em

Chương 16
Ông chồng mị ma của tôi lại có bạn gái mới. Trước đây, mỗi lần như thế, tôi vừa khóc vừa làm ầm lên. Anh ta cau mày, nói: "Em phải hiểu nhu cầu của loài mị ma bọn anh, đó là bản năng, không thể kiềm chế được." Bây giờ, tôi chẳng buồn làm ầm nữa. Ngược lại, còn dịu dàng khuyên anh đi dỗ dành cô bạn gái mới. Anh ta đắc ý khoe với đám mị ma khác: “Vợ anh thật hiểu chuyện, cuối cùng cũng thông suốt rồi.” Trong số họ, có một mị ma nổi tiếng ngông cuồng và luôn giữ mình trong sạch, khẽ cười: “Phải rồi.” Bởi vì đêm qua, khi tôi mệt đến mức gần ngất đi, anh ấy vẫn kiên trì không ngừng… vừa nỗ lực vừa thì thầm bên tai tôi: “Cho anh một danh phận được không, bảo bối?” Khi tôi gật đầu, anh ấy mỉm cười dịu dàng: “Bảo bối, cuối cùng em cũng chịu mở lòng rồi.”
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0