Trải qua bốn ngày.Cuối cùng cũng được về nhà.
Vừa bước xuống máy bay, tôi quay đầu bước đi.
Bước vào cửa liền thấy Ôn Đậu Đậu đang ngồi chơi trên thảm. Nhỏ nhắn như búp bê. Mũm mĩm đáng yêu. Đôi bàn chân nhỏ xíu mang tất hình gấu đang ng/uây ng/uẩy.
Tôi khẽ bật cười.
Ôn Đậu Đậu nhanh nhạy quay đầu lại. Đôi mắt long lanh như sao. Hai tay bé con vui vẻ giơ lên: "Ba ơi!"
"Con đang chơi gì thế?"
Ôn Đậu Đậu dùng hết sức vẫy dải ruy băng trong tay. Cười khúc khích: "Quà ạ."
Mẹ tôi đi qua nói: "Bạn thân ở mẫu giáo của Đậu Đậu mai sinh nhật, có gửi thiệp mời, bé cưng nhà mình đang gói quà đấy."
Ôn Đậu Đậu bên cạnh gật đầu lia lịa.
Hôm nay đúng ngày nghỉ cuối tuần. Cả ngày tôi chơi đùa cùng tiểu gia hỏa.
Cuối cùng chơi mệt, tôi buồn ngủ đến mắt cũng không mở nổi.
Bàn tay nhỏ nhắn vẫn nắm ch/ặt ống tay áo tôi. Dựa vào vai tôi nũng nịu: "Ba ơi, lúc ba không có ở nhà, con có ngoan mà."
Tôi bế bé con về phòng. Lòng mềm nhũn: "Ừm, ba biết mà."
Giọng ngái ngủ lầm bầm: "Thỏ con, con là thỏ con..."
Ba giờ rưỡi sáng.
Cốc cốc cốc. Ôn Đậu Đậu gõ cửa phòng tôi. Tay trái giơ áo phông hoạt hình màu xanh, tay phải giơ áo sơ mi có hình thú nhồi bông nổi.
Thân hình lắc lư giữ thăng bằng. Ngẩng đầu hỏi tôi giòn tan: "Ba ơi, bên trái là Milo, bên phải là Đại Vương Gulu, Đậu Đậu mặc cái nào đẹp hơn ạ?"
Mất nửa tiếng. Ôn Đậu Đậu cuối cùng đ/au lòng lựa chọn Đại Vương Gulu.
Tôi đưa bé con về phòng.
Một tiếng sau.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Lần này là mũ.
"Ba ơi, Đại Vương Vịt và Nấm Ghép nên chọn cái nào ạ?"
Tôi: ......
Thật là hiếu thảo. Đến nỗi tôi không thể dậy đưa bé con đi dự tiệc sinh nhật. Nhờ mẹ đưa Ôn Đậu Đậu đi hộ.
Tôi ngủ một mạch đến trưa. Thức dậy thì đi thẳng đến công ty. Tối lại tranh thủ ăn cơm với Trần Tư.
Cậu ấy hỏi tôi: "Mấy ngày đi công tác với Phó Tông Di, hắn không gài bẫy cậu chứ?"
Tôi lắc đầu. Bất ngờ thay, có thể coi là hòa hợp. Thậm chí lúc tôi say, hắn cũng không ném tôi giữa đường.
Thật lạ.
Trong đâu tôi thoáng hiện cảnh tượng hôm đó trước cổng trường mẫu giáo. Chẳng lẽ vì làm bố rồi? Nhưng cũng không trách được. Tôi cũng thế.
Có lẽ nhìn khuôn mặt nhỏ của Ôn Đậu Đậu nhiều quá, giờ nhìn gương mặt Phó Tông Di kia, tôi cũng không còn nghiến răng nghiến lợi như trước.
Ăn xong. Tôi liếc nhìn địa chỉ mẹ gửi. Chuẩn bị đón Ôn Đậu Đậu về nhà.