Thất Ngôn

Chương 6

09/06/2024 10:55

6.

Có lẽ là vì lo lắng tôi chạy trốn nên Giang Tầm đã tới rất nhanh chóng.

Anh ấy đang mặc một bộ vest chỉnh tề, cả người toát ra một vẻ xa lạ khó mà tiếp cận.

Nhưng khi nhìn thấy tôi, anh ấy đột nhiên trở nên đỡ gi/ận hơn hẳn.

Giang Tầm nói đùa: “Cuối cùng em cũng nỡ cho tôi một cơ hội đào chân tường rồi đó à?”

Lời thì nói như vậy.

Giang Tầm vô thức kéo cà vạt của mình.

Nhưng tôi cũng không buồn nghĩ đến điều anh ấy dang khẩn trương nữa, chỉ vội vàng cho anh ấy xem những chữ tôi đã gạch ngang viết vào sổ:

“Tôi có thể đi theo anh, nhưng anh có thể cho ta v/ay chút tiền trước không?”

“Không phải là muốn tiêu một cách lãng phí! Bà ngoại tôi nằm viện, cần một số tiền lớn, nhưng bây giờ tôi không có.”

Rút kinh nghiệm từ Bùi Chí Thiểm, tôi cũng đã trực tiếp đề cập đến lý do v/ay tiền.

Nhưng Giang Tầm đột nhiên mất đi nụ cười khi nhìn vào cuốn sổ của tôi.

Giống như Bùi Chí Thiểm ngày đó.

Trong tiềm thức tôi h/oảng s/ợ, cảm giác chua xót trong lòng trở nên không thể chịu nổi.

Tôi nghĩ có lẽ tôi đã đá/nh giá bản thân quá cao.

Đối với bọn họ, tôi không được coi là một món hàng đáng để trả chứ đừng nói đến việc đàm phán tương đối công bằng với họ.

Vì thế tôi cố gắng hết sức chịu đựng sự cay đắng trong mắt, cầm bút lên viết tiếp vào vở:

“Xin lỗi, làm phiền anh mất công—”

Bàn tay đang viết bỗng bị giữ lại.

“Cuốn sổ đều bị làm bẩn hết rồi.”

Có một tiếng thở dài nặng nề từ phía trên đầu phả xuống.

Giang Tầm thấp giọng phàn nàn: “Ngươi xinh đẹp, chữ viết cũng đẹp, nếu như em bỏ cuốn sổ này ở nhà tôi đều có thể đóng khung treo lên tường để người ta luyện thư pháp rồi. Cũng chỉ có em sẵn sàng làm bẩn nó, cũng không nghĩ coi sau này làm sao tôi làm nó sạch sẽ lại được nữa.”

Vẻ mặt đầy sự thương xót, bàn tay nắm lấy tôi vừa mạnh mẽ lại vừa dịu dàng.

Tôi choáng váng và nhìn xuống cuốn sổ.

Lại không khỏi nghĩ theo lời của Giang Tầm, chữ viết của tôi đẹp đến vậy sao?

Nhưng mà cuốn sổ bị làm bẩn thì quả thực rất khó để xử lý.

Trong lúc mất tập trung, lại bị Giang Tầm đưa đi.

Giọng anh ấy thoải mái:

“Nói xong cả rồi đó nhé, cuốn sổ này viết xong em phải để lại cho tôi. Tôi đã dùng số tiền lớn m/ua rồi đó, em đừng làm bẩn nó nữa đó.”

Đi được vài bước, Giang Tầm lại quay về phía tôi, rất nghiêm túc hỏi tôi: “Xin hỏi có thể bế em lên đi được không? Tôi cảm thấy em đi chậm quá rồi.”

Tôi liếc nhìn cửa xe cách đó vài bước, mặt nóng bừng, vô thức bước nhanh vào.

Giang Tầm chậc lên một tiếng.

Nhưng trong mắt anh ấy lại tràn ngập nụ cười đắc ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 Người Dọa Ma Chương 12
6 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng lén lấy sữa bột của con tôi cho cháu ngoại, tôi đổi thành bột mì, 5 tháng sau chị chồng ôm con hớt hải chạy đến tìm tôi.

Chương 28
Số tiền này, tôi trích ra từ "quỹ mẹ bỉm" của chính mình. Đó là khoản tiền tôi đã kiên quyết dành ra hàng tháng từ tiền lương ngay từ khi mang thai, một phần quản lý tài sản gia đình chuyên biệt, với mục đích không để chi phí cho con cái làm ảnh hưởng đến kế hoạch tài chính bình thường của gia đình nhỏ.
0