Trên taxi, Trình Lê cũng kể cho tôi nghe sơ lược chuyện vừa xảy ra.

Nửa tiếng trước, trên diễn đàn trường đột nhiên có người đăng tin x/ấu về tôi.

Nói tôi mặc đồ hiệu, dùng đồ hiệu, rõ ràng có tiền nhưng vẫn nhận trợ cấp khó khăn của trường, và đã báo cáo việc này lên ban giám hiệu.

Chu Hoán biết chuyện liền nhờ người điều tra người đăng bài, không ngờ lại chính là Mạnh Viên, hắn lập tức gi/ận dữ xông về ký túc xá.

Hai người cãi nhau vài câu rồi nhanh chóng lao vào đ/á/nh nhau dữ dội.

Cúp máy, tôi lên diễn đàn tìm ki/ếm thì bài đăng đã bị xóa, nhưng chuyện Chu Hoán đ/á/nh nhau thì đã lan truyền khắp nơi.

Vội vã chạy về ký túc xá, bên ngoài đã bị một đám đông vây kín.

Tôi vừa giải thích vừa chen vào trong, nhìn rõ tình hình bên trong.

Mạnh Viên đã bị đ/á/nh gục dưới đất, áo khoác đen của Chu Hoán không biết bay đâu mất, ống tay áo len cũng được xắn lên.

Bên cạnh có vài người đang can ngăn, là bạn của Chu Hoán.

Họ cố gắng dỗ dành hắn: "Thôi đừng đ/á/nh nữa, đ/á/nh tiếp là vào đồn đấy, không đáng vì một thằng Tạ Doãn đâu!"

Vừa dứt lời, người can ngăn bị hất văng ra.

Chu Hoán quay đầu lại, ánh mắt đầy phẫn nộ: "Cậu ấy là vợ tôi! Cậu ấy không đáng, vậy cậu đáng sao?!"

Bạn Chu Hoán: "..."

Ngay sau đó, diễn đàn trường cập nhật bài mới—

《Nam thần học đường và bạn cùng phòng》

Tiếng "vợ" của Chu Hoán khiến tôi choáng váng.

Mãi đến khi Trình Lê phát hiện ra tôi, kéo tôi ra khỏi đám đông:

"Mau mau, cậu mau dỗ Chu Hoán đi, tôi phải đưa Mạnh Viên đến bệ/nh viện đã."

Theo lời Trình Lê, tôi cúi nhìn Mạnh Viên dưới đất.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong mắt cậu ta thoáng hiện sự đ/ộc á/c.

Cậu ta lau vệt m/áu ở khóe miệng, chế nhạo:

"Cậu đúng là có bản lĩnh, huấn luyện Chu Hoán thành chó của mình rồi."

Cậu bạn vốn nhút nhát hiền lành trong ký túc xá bỗng trở nên như thế này, thực sự khiến tôi khá kinh ngạc.

Không, có lẽ, cậu ta chưa bao giờ lộ ra bộ mặt thật trong ký túc xá.

Nhưng tôi và cậu ta không tiếp xúc nhiều, cũng không có xích mích gì, tôi không hiểu sự á/c ý của cậu ta đến từ đâu.

Như thể đọc được nghi hoặc trong lòng tôi, Mạnh Viên ngồi dậy, ánh mắt không còn chút ôn hòa nào:

"Cậu đi làm thêm mỗi ngày, mà thành tích vẫn đứng đầu. Tôi ôn tập mỗi ngày, cuối cùng ngay cả học bổng cũng không được.”

"Tại sao? Tại sao! Hơn nữa bây giờ cậu còn có Chu Hoán, cậu muốn gì cậu ta cũng cho cậu. Tôi đã nói rồi, sao hắn lại đối xử tốt với cậu như vậy, hóa ra hai người đã cặp kè với nhau từ lâu."

"Cậu nói cái gì?!" Cơn gi/ận của Chu Hoán lại bốc lên, định xông tới nhưng bị tôi kéo lại.

Kéo Chu Hoán ra sau lưng, tôi nhìn thẳng vào Mạnh Viên:

"Thứ nhất, học bổng là dựa vào năng lực từng người, cậu không được không phải do tôi."

"Thứ hai, dù qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Hoán thế nào, cậu ấy đối xử với tôi ra sao cũng không liên quan đến cậu, đừng có xem vào chuyện người khác."

"Thứ ba, chuyện này là do cậu gây ra trước, tôi sẽ nói rõ với giáo viên chủ nhiệm."

Tiếng ồn xung quanh dần im lặng, cuối cùng Trình Lê bước ra phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:

"Tôi đưa cậu ấy đến bệ/nh viện trước, mọi người giải tán đi, giải tán đi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm