Hậu Ký
Tôi không để tâm lời ba h/ồn m/a nhỏ.
Dù sao lời đàn ông và m/a q/uỷ đều không đáng tin.
Nhưng sự thật chứng minh, m/a còn đáng tin hơn đàn ông.
Tùy tiện m/ua một tờ vé số cào liền trúng giải cao nhất.
C/ứu bà cụ qua đường, hóa ra là nhà sưu tập cổ vật triệu đô, hứa tặng tôi cả gia tài khi bà mất.
Tôi còn chưa kịp định thần lại.
Lâm Ngộ Bạch nói công ty chúng tôi bùng n/ổ đơn hàng rồi.
Công ty xây dựng của chúng tôi nổi tiếng vì "biết bói toán", "có đạo sĩ trấn trạch", "thông phong thủy".
Chỉ trong chốc lát.
Cửa công ty sắp sập vì khách!
Lâm Ngộ Bạch nhìn hộp thư đầy ắp đơn ủy thác, lúc thì khóc lúc thì cười.
Tôi hỏi sao vậy.
Anh nói tin tốt là khách hàng trả gấp đôi, thậm chí gấp mười thị trường.
Nhưng.
Không có dự án nào bình thường.
Ví dụ:
[Tòa nhà bị m/a ám không thi công được, trả gấp đôi xin nhận việc!]
[Sửa bệ/nh viện ch/áy thành tro, máy móc tự hỏng liên tục.]
[Nhờ xem giúp tại sao thang máy công trình cứ dừng ở tầng 18.]
Thư chất thành núi 99+.
Lâm Ngộ Bạch đùa: "Thà đổi tên thành đội cảm tử bắt m/a còn hơn."
Đùa xong, anh đột nhiên nghiêm túc:
"Phải làm sao bây giờ, nếu em mà chạy mất thì công ty chúng ta coi như xong đời đấy. Hay là anh gả cho em đi, dù sao anh cũng sẽ không bao giờ chạy mất đâu."
Tôi sợ đến mức vội vàng đòi từ chức: "Đừng đừng đừng! Nếu không hôm nay tôi rút cổ phần luôn đấy!"
Ngoại Truyện
Gặp lại Chu Thuấn đã là một năm sau.
Hôm đó tôi đang dọn dẹp biệt thự mới m/ua, buổi trưa thấy đói bụng nên đã đặt một suất hải sản giá 1688 tệ.
Chuông cửa giao hàng vang lên, tôi mở cửa ra, nhìn thấy Chu Thuấn.
Hắn mặc đồ giao hàng, da đen sạm vì dãi nắng dầm mưa.
Tôi tôn trọng sức lao động, đưa cho hắn một trăm tệ tiền boa.
Nhìn thấy khu vườn biệt thự phía sau tôi, hắn nắm ch/ặt tay tôi đang đưa tiền: "Thanh Thanh... Anh nghĩ chúng ta có thể bắt đầu lại, lần này anh nghe em tất cả, em bảo gì anh làm nấy, anh sẽ không bao giờ kh/inh thường bói toán của em, bảo em l/ừa đ/ảo nữa..."
Sợ bị từ chối thẳng thừng.
Hắn nói càng lúc càng nhanh: "Xin em, sau ly hôn anh bị tiểu thư giàu có lừa n/ợ mấy triệu tệ, b/án hết nhà cửa, mẹ già phải b/án hàng rong trả n/ợ... Anh đã trả giá đủ rồi..."
Tay tôi bị hắn siết đ/au điếng.
Hắn mặc kệ tôi giãy giụa, đ/ộc thoại: "Em từng nói yêu anh nhất mà? Em quên rồi sao? Hồi đó em thèm ăn há cảo, anh đã chạy khắp ngõ để tìm m/ua cho em. Khi nghèo cùng nhau mơ tương lai giàu có, m/ua biệt thự nuôi chó..."
"Đủ rồi!!"
Tôi t/át hắn một cái: "Bà đây giờ tự do tài chính, tại sao còn phải tìm một người đàn ông về để chia tiền của tôi, ở biệt thự của tôi? Dại hả? Cút đi! Không đi tao khiếu nại! Đánh giá một sao!"
Chu Thuấn đờ đẫn.
Hắn lập tức buông tôi ra, cuống quýt xin lỗi tôi: "Đừng đ/á/nh giá x/ấu! Tôi đi ngay đây!"
Tôi quay lưng đóng sầm cửa.
Xem ra việc lấy hàng chuyển phát nhanh hay đồ ăn thế này đúng là còn rắc rối hơn cả đi bắt m/a nữa đấy.
- Hết -