Tôi xong rồi.
Sắc mặt Hàn Triều càng khó coi.
Hắn gi/ật tờ xét nghiệm ném thẳng lên mặt tôi.
Bàn tay cầm thắt lưng tức đến mức run lên.
“Quỳ hoặc nằm.”
“Trên và dưới.”
“Dù sao cũng phải ph/ạt một chỗ.”
Lúc này mà phản kháng chỉ chẳng khác nào đổ dầu vào lửa.
Tôi cũng chẳng muốn vì chút chuyện mặt mũi mà mất mạng.
Vì bảo vệ xu hướng tính d.ụ.c kiên định của mình…
Tôi lựa chọn khuất phục.
Kết quả mỏi đến mức quai hàm cũng đ/au.
Tối hôm đó, tôi lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, trong lòng hỏi thăm đủ mười tám đời tổ tông Hàn Triều.
đá/nh răng mấy lần vẫn không vượt qua được cửa ải tâm lý.
Ngày hôm sau, cuộc hẹn với bạn gái Triệu Niệm đương nhiên bị trễ.
Cô ấy vẫn chưa biết Thẩm gia bây giờ đã rơi vào tình trạng phá sản, phải b/án con cầu vinh.
Vừa gặp đã giống như trước, muốn cái này cái kia.
Mà Thẩm gia lại cực kỳ vô tình, kiên trì nguyên tắc “con trai đã gả đi như bát nước hắt đi”, c/ắt sạch tiền tiêu vặt của tôi từ lâu.
Chỉ để lại ba bốn cửa hàng làm của hồi môn.
Tôi đã tính sau khi chia tay Triệu Niệm sẽ sang tên những cửa hàng ấy cho cô ấy.
Ít nhất b/án đi cũng được một khoản.
Bố mẹ cô ấy trọng nam kh/inh nữ, không lo nổi sính lễ cho em trai.
Nếu trong nhà thật sự túng thiếu, người đầu tiên bị đem ra hy sinh chắc chắn là cô ấy.
Người phụ nữ từng ở bên tôi tuyệt đối không thể sống t.h.ả.m như vậy.
Hiện tại tôi dùng thẻ phụ của Hàn Triều.
Mỗi khoản chi hắn đều nhìn thấy.
Hắn nói tôi muốn tiêu thế nào cũng được.
Nhưng chắc chắn không bao gồm việc tiêu cho bạn gái.
Tôi lại không thể đứng trước mặt người tình nhỏ nói thẳng mấy chuyện này.
Anh đây còn cần mặt mũi.
“Qua mấy hôm nữa anh đưa em đi m/ua túi và trang sức.”
Tôi chột dạ sờ mũi.
“Ông em chẳng phải hai ngày nữa sinh nhật sao?”
“Ông thương em nhất, anh cũng nên hiếu kính một chút.”
“Chúng ta m/ua quà cho ông trước đi.”
Vừa thể hiện tôi rộng rãi.
Lát nữa Hàn Triều hỏi cũng dễ giải thích.
Triệu Niệm đỏ mặt.
“Đáng gh/ét, vẫn là anh chu đáo.”
“Ông em thích uống trà.”
“Hay chúng ta m/ua chút trà ngon?”
“Được.”
Tôi lập tức thở phào.
Đúng lúc ấy điện thoại vang lên.
Người gọi chính là Hàn Triều.
Tôi sợ đến mức suýt ném điện thoại đi.
Tối qua tôi vừa bị ép ký gia quy.
Một trong những điều khoản là cuộc gọi của Hàn Triều nhất định phải nghe.
Nếu không…
Hậu quả tự chịu.
Nhưng nếu hắn biết lúc này tôi còn đang ở cạnh bạn gái, chỉ sợ mạng cũng chẳng giữ nổi.
Tôi không muốn c.h.ế.t trên giường.
Tôi nhét thẻ phụ của Hàn Triều vào tay Triệu Niệm.
“Em cứ m/ua trước.”
“Muốn quẹt gì thì quẹt.”
“Anh lát nữa quay lại.”
Tôi chỉ lo tìm một góc kín đáo để đối phó Hàn Triều.
Hoàn toàn không biết Triệu Niệm vì muốn tạo cho tôi một bất ngờ, thuận tiện chơi chút trò mới, đã dùng thẻ của Hàn Triều m/ua một đống đồ người lớn.
“Alo…”
Tôi thấp thỏm nghe máy.
Giọng Hàn Triều bên kia mang theo ý cười.
“Bảo bối.”
“Em chuẩn bị bất ngờ gì cho anh vậy?”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác.
Trung tâm thương mại này chắc kín gió mà?
Hắn lại định giở trò gì?
Chẳng lẽ đang vòi quà?
Mặt dày thật.
Tiền của tôi bây giờ đều là hắn cho.
Tôi đúng nghĩa là kẻ ăn bám chồng.
Hàn Triều lại tự nói tiếp:
“Không ngờ em hiểu sở thích của anh như vậy.”
“Tối gặp.”
“Bảo bối.”
“Anh rất mong chờ.”
Cho đến khi điện thoại cúp, tôi vẫn không biết hắn đang nói cái gì.
Hàn Triều nhìn được lịch sử tiêu dùng của tôi.
Chẳng lẽ…
Hắn cũng muốn uống trà?
Tôi không nhịn được kh/inh thường.
Chỉ là trà thôi.
Nói với cái giọng ám muội như vậy làm gì, khiến tôi còn tưởng là thứ mười tám cộng.
Tôi lại m/ua thêm một phần giống hệt.
Phần trước cứ nói là m/ua cho bố mẹ.
Sau khi tạm biệt bạn gái, người của Hàn Triều đã chờ tôi ở cửa trung tâm thương mại.
Về đến Hàn gia, Hàn Triều lập tức đứng bật dậy khỏi sofa.
Ánh mắt không giấu nổi chờ mong.
Hắn ra lệnh:
“Tất cả ra ngoài.”
Quản gia lập tức dẫn người giúp việc và vệ sĩ lui xuống.
Hàn Triều mỉm cười đi về phía tôi.
“Bảo bối.”
“Lấy ra đi.”
“Anh không chờ được nữa.”
Tôi thầm nghĩ, tên này chẳng lẽ chưa từng được uống trà ngon?
Tôi lấy gói trà từ túi m/ua sắm, ném thẳng vào lòng hắn.
“Cầm đi mà uống.”
“Tôi m/ua hai phần.”
“Một phần biếu bố mẹ rồi.”
Hàn Triều ngẩn ra.
Sau đó bật cười.
“Nghịch ngợm.”
“Đừng đùa nữa.”
“Mau lấy ra.”
“Anh muốn nhìn em mặc.”
“Mặc?”
Tôi ngơ ngác.
“Mặc cái gì?”
“Quần áo.”
“Tôi m/ua quần áo lúc nào?”
“Anh đúng là khó hiểu.”
Tôi đi m/ua sắm cả buổi, người đầy mồ hôi, đang định vào tắm thì cánh tay bị Hàn Triều giữ lại.
Sắc mặt hắn lạnh đến đ/áng s/ợ.
“Trò đùa này không vui.”
“Lấy ra.”
Tôi giãy không thoát, cũng nổi nóng.
“Anh phát đi/ên cái gì?”
“Tôi chỉ m/ua trà, quần áo ở đâu ra?”
“Chẳng phải chỉ tiêu chút tiền của anh thôi sao?”
“Có cần nhỏ nhen vậy không?”
Hàn Triều tức đến bật cười.
Hắn kéo tôi ngã xuống sofa, dùng chân giữ ch/ặt không cho chạy, sau đó lấy điện thoại ra đặt ngay trước mắt.
Trên màn hình hiện rõ lịch sử tiêu dùng của thẻ phụ.
Tên cửa hàng…
Cửa hàng đồ người lớn.
Đúng lúc ấy điện thoại tôi cực kỳ biết chọn thời điểm mà vang lên.
Là yêu cầu gọi video của Triệu Niệm.
Mặt tôi lập tức trắng bệch.
Xong rồi.
Hàn Triều nhìn chằm chằm điện thoại của tôi, ánh mắt như muốn khoét thủng màn hình.
Tôi chột dạ đến cực điểm.
N/ão hoạt động hết công suất vẫn không nghĩ được phải giải thích thế nào.
Đây là đường c.h.ế.t.
Hàn Triều cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn gấp gáp, chẳng có quy luật gì, thậm chí gần như th/ô b/ạo.
Tôi đ/au đến mức c.ắ.n hắn.
Trong miệng lập tức xuất hiện mùi m/áu.
Hàn Triều hừ lạnh, cuối cùng cũng tạm thời buông môi tôi ra.