Cô Nhẫn

4-6

19/03/2026 21:21

4

Những ngày Tạ Trường Canh dưỡng thương, mỗi ngày ông nội đều đ/á/nh cờ với hắn.

Ông nội không nhìn thấy bàn cờ, hoàn toàn dựa vào trí nhớ. Lúc đầu Tạ Trường Canh nhường ông ba quân, sau đó không nhường nữa, và về sau nữa hắn bắt đầu thua.

Mỗi khi thua cờ, hắn thường im lặng rất lâu, nhìn chằm chằm vào bàn cờ, rồi ngẩng đầu hỏi ông nội những câu hỏi kỳ lạ.

“Thẩm lão tiên sinh, ngài thấy Trường An còn c/ứu được không?”

Ông nội đáp: “Có người thì còn c/ứu được.”

“Người như thế nào?”

“Người dám ch*t.”

Tạ Trường Canh im lặng.

Đêm đó, ta bưng th/uốc vào, hắn chưa ngủ, đang ngồi bên cửa sổ ngắm trăng.

Trăng ở Nha Lĩnh rất lớn, vì không có ánh đèn tranh rạng nên nó sáng một cách ngang ngược, soi rõ bóng từng cái cây khô trong sân.

“Ông nội ngươi nói, ngươi đã đọc sách 6 năm rồi.” Hắn không ngoảnh đầu lại.

“Phải.”

“Đã đọc những binh pháp nào?”

“Lục Thao, Tam Lược, Uất Liêu Tử, còn có những thứ do chính ông nội ta viết.”

Hắn xoay người lại, vẻ mặt có chút ngạc nhiên: “Thẩm lão tiên sinh còn có binh thư của riêng mình sao?”

“Cũng không hẳn là binh thư.” Ta suy nghĩ một chút: “Giống như là... liệt kê từng chứng bệ/nh của thiên hạ ra, rồi bốc từng đơn th/uốc cho chúng vậy.”

Tạ Trường Canh nhìn ta đăm đăm một hồi lâu.

Ta bị hắn nhìn đến mức mất tự nhiên, cúi đầu đặt bát th/uốc lên bàn: “Th/uốc ng/uội sẽ khó uống lắm.”

“Thẩm Hạc.” Hắn gọi tên ta, giọng rất nhẹ: “Ngươi thấy bệ/nh của thiên hạ có chữa được không?”

Ta nói: “Chữa không được thì đổi th/uốc, th/uốc không xong thì đổi thầy. Đến thầy cũng không xong nữa...” Ta khựng lại một chút: “... Thì trói phắt người bệ/nh lên giường, rồi đổ th/uốc vào.”

Hắn sững sờ trong giây lát, rồi bật cười thành tiếng.

Đó là lần đầu tiên hắn cười ra tiếng kể từ khi đến Nha Lĩnh. Sau này Triệu Thất nói rằng, lão đã ba năm rồi chưa được nghe công tử cười như vậy.

Ta không biết đây là chuyện tốt hay chuyện x/ấu. Nhưng ông nội chắc chắn thấy đó là chuyện tốt.

Bởi vì ngay ngày hôm sau, ông đã bảo ta dọn toàn bộ số thẻ tre kia sang phòng của Tạ Trường Canh.

5

Tạ Trường Canh ở lại Nha Lĩnh ba tháng.

Sau khi vết thương lành hẳn, hắn không rời đi ngay. Ban ngày hắn giúp dân làng sửa mái nhà, chẻ củi; chiều tà lại cùng ông nội ta bàn luận đại thế thiên hạ cho đến tận đêm khuya.

Có khi ta đứng bên cạnh nghe, có khi lại ra sân mài d/ao.

Con d/ao phay ấy ta vẫn luôn giữ bên mình, mài đi mài lại suốt sáu năm, lưỡi d/ao đã mỏng đi một vòng nhưng sắc lẹm vô cùng.

Triệu Thất nhìn thấy, hỏi: “Thẩm tiểu lang, ngươi mài d/ao làm gì thế?”

Ta đáp: “Thói quen thôi.”

Triệu Thất không hỏi thêm. Lão là người thông minh, mà người thông minh thì không hỏi những lời thừa thãi.

Cuối tháng ba, Tạ Trường Canh đến tìm ta.

Hắn đứng giữa sân, mặc bộ đồ vải thô, vai rộng eo thon, tuy vừa khỏi trận ốm nặng nên g/ầy đi nhiều nhưng đứng đó vẫn hiên ngang như một ngọn giáo.

Hắn nói: “Ta phải đi rồi.”

Ta đáp: “Ta biết.”

Hắn lại nói: “Ông nội ngươi muốn ngươi đi cùng ta.”

Viên đ/á mài trên tay ta khựng lại một nhịp: “Ông nói với ngươi thế à?”

“Ông bảo ngươi ở đây thì phí hoài quá, bảo ngươi có tài kinh bang tế thế, không nên bị nh/ốt ở Nha Lĩnh để mài một con d/ao phay.”

Ta cúi đầu tiếp tục mài d/ao, không nói lời nào.

Tạ Trường Canh tiến lại gần một bước: “Ta cũng muốn mời ngươi đi, nhưng không phải vì ông nội ngươi.”

“Thế thì vì cái gì?”

“Vì ta cần ngươi.” Hắn nói thẳng tuột, chẳng chút vòng vo: “Quanh ta người biết đ/á/nh trận thì có, người biết bày mưu tính kế cũng có, nhưng người có thể nhìn thấu cả ván cờ thì không. Ông nội ngươi nhìn thấu, nhưng ông không đi được.”

Cho nên hắn muốn mang theo đôi mắt của ông... chính là ta.

Ta ngước lên nhìn hắn.

Ánh nắng mùa xuân đậu trên mặt hắn, soi rõ một vết s/ẹo cũ chạy dài từ đuôi lông mày trái xuống gò má. Đó là vết tích để lại từ lần hắn phá vây.

“Tạ Trường Canh.” Ta gọi thẳng tên hắn lần đầu tiên: “Ngươi có biết ta là ai không?”

Hắn đáp: “Biết.”

Tim ta nảy lên một cái.

“Ngươi là cháu gái của Thẩm Uyên.” Hắn nhìn vào mắt ta: “Không phải cháu trai.”

Khoảnh khắc ấy, cả sân vắng lặng, đến gió cũng ngừng thổi.

Ta hỏi: “Biết từ bao giờ?”

“Ngay ngày đầu tiên.” Hắn nói: “Lúc ngươi bón th/uốc cho ta, cổ tay ngươi quá nhỏ.”

Ta siết ch/ặt viên đ/á mài.

Hắn lại cười, nụ cười khiến lòng ta thắt lại: “Thẩm Hạc Y, ta không quan tâm ngươi là nam hay nữ. Ta chỉ quan tâm ngươi có sẵn lòng giúp ta không.”

Cái gọi là vận mệnh có lẽ chính là thứ này. Bạn cứ ngỡ mình đang trốn ở nơi tận cùng thế giới để mài một con d/ao cùn, nhưng có những kẻ lại có thể băng qua nghìn dặm lo/ạn thế để tìm đến trước mặt bạn.

Không phải đến để mời, mà là đến để điểm danh.

Như thể cả đời này bạn sinh ra là để làm việc đó vậy.

6

Ngày ta đi, ông nội không tiễn ra cửa.

Ông ngồi trong gian nhà chính, hướng mặt về phương Nam, giống như mọi ngày trong suốt sáu năm qua.

Ta đứng ở cửa rất lâu, cuối cùng mới nói: “Ông, cháu đi đây.”

Ông gật đầu: “Đi đi.”

Ta bước qua ngưỡng cửa, rồi lại lùi lại: “Một mình ông...”

“Triệu Thất ở lại bầu bạn với ông rồi.” Ông ngắt lời ta: “Đừng có đàn bà con gái thế, không ra thể thống gì cả.”

Ta nghiến răng.

Ông lại gọi: “Hạc Y.”

“Vâng.”

“Ra ngoài rồi, đừng có yếu lòng. Kẻ yếu lòng không sống nổi qua trận đ/á/nh đầu tiên đâu.”

Ta đáp: “Cháu biết rồi.”

“Cháu không biết đâu.” Ông nội lắc đầu, giọng chợt thấp xuống như đang tự lẩm bẩm: “Cha cháu năm xưa chính vì quá yếu lòng đấy.”

Ta sững người.

Đây là lần đầu tiên sau 6 năm ông nội nhắc đến cha ta.

Ông không nói thêm nữa, phẩy tay ra hiệu bảo ta đi.

Ta quay người ra cửa.

Ngoài cửa, Tạ Trường Canh đã dắt sẵn ngựa, thấy ta ra hắn cũng không thúc giục, chỉ đưa dây cương tới.

Ta đón lấy dây cương, nhảy phắt lên ngựa.

Khi vó ngựa rời khỏi Nha Lĩnh, ta ngoảnh đầu nhìn lại một lần.

Khoảnh viện nhỏ của ông nội đã thu lại thành một đốm xám nhỏ nhoi. Nhưng ta biết ông chắc chắn vẫn ngồi đó, hướng mặt về phương Nam.

Thứ ông đã chờ đợi suốt 6 năm, giờ đây cuối cùng đã có người đi lấy về cho ông rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dạy Cho Hàng Xóm Nam Bệnh Hoạn Một Bài Học Nhớ Đời

Chương 6
Sau khi một gã hàng xóm chuyển đến đối diện, mỗi sáng thức dậy tôi đều phát hiện trên người lấm tấm những vết đỏ mơ hồ. Nhưng tên kia quả thực là cáo già khôn ngoan, chẳng để lại manh mối gì. Là một thằng trai thẳng, tôi không thể tiếp tục chịu đựng trò quấy rối vô tận này được nữa, thế là tôi lắp camera ở hành lang, nhất định phải bắt sống tên biến thái ẩm ướt đang thèm khát cơ thể mình. Cuối cùng cũng có bằng chứng trong camera. Tôi nóng lòng túm cổ áo tên biến thái, đè hắn xuống giường, mở video trước mặt hắn. Trong đoạn phim, nửa đêm tôi gõ cửa phòng hắn, bất chấp ánh mắt sửng sốt, đã mạnh mẽ đè hắn xuống và cưỡi lên người: "Anh không muốn em nữa sao? Tại sao mấy ngày nay không hôn em?". Y hệt tư thế tôi đang đè hắn lúc này. ?! Hóa ra kẻ biến thái ẩm ướt đó lại là chính mình.
Hiện đại
Boys Love
23
biển hồng Chương 6
Áo Cưới Chương 5