Ánh đèn loang trên đỉnh đầu cậu ấy.

Con số 99 đỏ tươi cũng rơi vào mắt tôi.

Vào khoảnh khắc ấy, tôi vậy mà lại thấy kỳ lạ rằng Từ Lăng Nhiên như thế này…

Rất đẹp trai.

Có lẽ dáng vẻ ngơ ngác nhìn cậu ấy của tôi quá ngốc, Từ Lăng Nhiên đột nhiên bật cười.

Lúc này tôi mới hoàn h/ồn, mất tự nhiên dời mắt đi, lại x/ấu hổ gãi gãi má.

“Ờ thì…”

“Tôi chỉ là đầu óc chưa tỉnh táo, nói bậy thôi.”

“Bạn bè với nhau thì có ham muốn gì được chứ?”

“Từ Lăng Nhiên, cậu đừng để ý.”

Tôi nói năng lộn xộn một tràng.

Nhưng Từ Lăng Nhiên trông lại có tâm trạng rất tốt.

Trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của cậu ấy hiện lên nụ cười.

Cậu ấy xoa xoa tóc tôi, ý cười trong mắt rõ ràng.

“Được rồi, trêu cậu thôi.”

Nói xong, cậu ấy lại ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

“Sắp về tới nhà rồi, lên đi.”

Tôi vỗ vỗ gương mặt không hiểu sao đang nóng lên của mình, không muốn làm cậu ấy quá mệt.

“Dù sao cũng không xa lắm rồi, hay là tôi nhảy lò cò về?”

Từ Lăng Nhiên quay đầu nhìn tôi.

“Cậu muốn ngã thêm một lần nữa?”

Nghĩ tới chuyện vì tập nhảy xa trong tiết thể dục mà bị trẹo chân, tôi thành thật xin lỗi.

“Xin lỗi.”

Tôi đứng dậy, ngoan ngoãn ôm lấy vai Từ Lăng Nhiên.

Từ Lăng Nhiên giữ lấy đùi tôi, vững vàng cõng tôi lên.

“Thật sự không mệt à?”

Tôi khẽ hỏi cậu ấy.

“Tôi cảm thấy mình cũng khá nặng đấy.”

Từ Lăng Nhiên lắc đầu, rẽ vào khu chung cư của chúng tôi.

“Không mệt.”

“Cậu chỉ có chút th!t trên mặt thôi.”

Tôi nghĩ tới gương mặt tròn tròn của mình trong gương, rồi lặng lẽ ngậm miệng.

Tôi không nói thì ai biết hồi nhỏ tôi thật ra từng có mặt trái xoan.

Ồ.

Từ Lăng Nhiên biết.

Rất nhanh đã tới dưới lầu nhà tôi.

Tôi ngẩng đầu, liếc mắt đã thấy cửa sổ nhà mình đang tối om.

Ba tôi lại chưa về.

Tôi đã quen rồi, vỗ vỗ vai Từ Lăng Nhiên.

“Thả tôi xuống đi.”

Từ Lăng Nhiên không nhúc nhích.

Ngược lại, cậu ấy còn siết chân tôi ch/ặt hơn.

“Qua nhà tôi đi.”

Nói xong, cậu ấy cũng không thèm hỏi tôi có đồng ý hay không, cứ thế cõng tôi đi.

“Ê ê, Từ Lăng Nhiên, tôi có thể…”

“Ăn đồ ngoài nhiều không tốt.”

“Được rồi.”

Tôi buông xuôi, áp mặt lên vai Từ Lăng Nhiên.

Dù sao ăn đồ ngoài nhiều thật sự cũng muốn nôn.

Hai năm trước, ba mẹ tôi ly hôn.

Ngày bọn họ ký giấy, trời cũng tối như thế này.

Trong nhà không ai lớn tiếng, không ai đ/ập phá đồ đạc, thậm chí còn bình tĩnh đến mức khiến người ta thấy lạnh.

Chỉ là sau hôm đó, cái gọi là “nhà” trong mắt tôi đột nhiên biến thành một căn phòng thường xuyên tối đèn.

Quyền nuôi dưỡng tôi được giao cho ba tôi.

Ba tôi thành lập công ty, công việc càng ngày càng bận.

Nhà tối om không đèn đã trở thành chuyện thường ngày.

Cũng vì vậy, tôi trở thành khách quen trong nhà Từ Lăng Nhiên.

Khi Từ Lăng Nhiên mở cửa, tôi đã ngửi thấy một mùi cơm canh quen thuộc.

Mẹ Từ Lăng Nhiên cũng ló đầu ra khỏi bếp.

“Tiểu Khê tới rồi à?”

“Dì Hà.”

Tôi vui vẻ vẫy tay với dì.

Sau đó lại khựng một chút.

Bởi vì trên đỉnh đầu dì Hà không có gì cả.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, dì Hà đã lao từ bếp ra ngoài.

“Sao thế? Tiểu Khê bị thương à?”

Tôi vội xua tay.

“Không sao không sao, chỉ bị trẹo chân thôi.”

“Từ Lăng Nhiên, mau thả tôi xuống.”

Tôi lại vỗ vai Từ Lăng Nhiên.

Từ Lăng Nhiên không để ý đến tôi.

Cậu ấy kiên trì đi tới bên sofa mới đặt tôi xuống.

Dì Hà đầy lo lắng mang hộp th/uốc tới.

“Lại đây dì xem, bôi thêm chút th/uốc cho con.”

Tôi cười khổ.

“Dì Hà, thật sự chỉ là trẹo chân thôi, không nghiêm trọng đâu ạ.”

Nói thì nói vậy, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn để dì Hà quấn thêm một vòng băng.

Cổ chân vốn đã sưng, giờ trông càng sưng hơn.

Tôi bị ra lệnh phải ngồi trên sofa, không được chạy lung tung.

“Thương gân động cốt phải dưỡng cả trăm ngày. Tiểu Khê, con phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”

Dì Hà dặn tôi xong, lại quay đầu nhìn Từ Lăng Nhiên vừa đặt cặp sách xuống bên cạnh.

“Từ Lăng Nhiên, vào bếp giúp mẹ.”

“Vâng.”

Từ Lăng Nhiên gật đầu, đưa cho tôi một tờ đề.

“Đây là gì?”

“Hôm nay chẳng phải không có bài tập sao?”

Từ Lăng Nhiên không quay đầu lại.

“Nhiệm vụ phụ.”

Tôi nhìn một cái, thấy toàn là tiếng Anh, lập tức kêu thảm.

“Tôi đã bị thương rồi mà cậu còn bắt tôi làm đề tiếng Anh?”

Từ Lăng Nhiên đi vào bếp.

“Cậu bị thương ở chân, không phải n/ão với tay.”

Tôi cạn lời, đành bi phẫn cầm bút lên.

Sát thương mạnh thật đấy.

Cửa bếp nhẹ nhàng đóng lại.

Tôi bắt đầu làm đề.

Vô tình, tấm ảnh đen trắng trên chiếc tủ lại lọt vào tầm mắt tôi.

Người đàn ông tuấn tú mặc cảnh phục, đang mỉm cười nhìn vào ống kính.

Gương mặt ông ấy có sáu phần giống Từ Lăng Nhiên.

Đó là ba của Từ Lăng Nhiên.

Tôi lại nhớ tới mùa hè năm ấy.

Có những ký ức bình thường sẽ bị thời gian mài mờ đi, nhưng chỉ cần vô tình chạm vào một góc, chúng vẫn sẽ nguyên vẹn ùa về, rõ ràng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Với tôi, mùa hè năm ấy chính là như vậy.

Thời tiết oi ẩm.

Đám đông chen chúc.

Dì Hà mặc một thân đồ đen.

Từ Lăng Nhiên mười tuổi đứng bên cạnh dì.

Bầu trời mưa lất phất.

Mọi người dường như đều đang rơi nước mắt.

Dì Hà vẫn luôn lặng lẽ khóc.

Còn Từ Lăng Nhiên chỉ nắm tay dì, vẻ mặt bình tĩnh, như thể người qu/a đ/ời chẳng qua chỉ là một người xa lạ.

Nhưng tôi đứng ở đó lại cảm thấy không nên như vậy.

Rõ ràng Từ Lăng Nhiên rất sùng bái ba mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0