Cuối cùng cùng Lâm Cạnh Sơ bị Trình Mục Vân đi/ên cuồ/ng b/áo th/ù.
Chữ viết thì ngắn, nếu cuộc đời cũng đơn giản như phần tóm tắt thì tốt biết bao.
Từ đoạn này nhảy sang đoạn kia, tình yêu h/ận th/ù, chi tiết nhỏ nhặt đều bị lược bỏ, kết thúc nhẹ nhàng.
Nhưng tôi là người, không phải những dòng chữ vô cảm, cũng không phải dữ liệu lạnh lẽo của hệ thống chó má kia.
Tôi xuyên đến quá sớm, sống trong thế giới này với thân phận Giang Tùy đã hơn mười năm.
Nếu tôi thông minh, tôi nên coi đây chỉ là một quyển sách, không cần dư thừa tình cảm. Hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi, coi như chưa từng xảy ra.
Nhưng tôi không đủ thông minh, tôi không thể lạnh lùng như một cỗ máy mà đi hết kịch bản.
Đối với tôi, họ không phải phản diện hay nam chính.
Họ là bạn bè và người tôi yêu.
04
Cuối tuần, Lâm Cạnh Sơ hẹn tôi ra ngoại ô, đến trường ngựa.
Hắn mặc bộ đồ cưỡi ngựa chỉnh tề, mỉm cười vẫy tay: “A Tùy, mau lại đây.”
Tôi xuống ngựa, đưa dây cương cho người giữ ngựa, tháo găng tay rồi bước tới.
Lâm Cạnh Sơ đưa cho tôi một chai nước, thân mật khoác vai: “Thế nào rồi, A Tùy?”
Tôi nhận lấy, mở nắp, ngửa đầu uống một ngụm. Nước mát lạnh trôi xuống cổ họng, nhưng không dập tắt được ngọn lửa nóng nảy trong lòng:
“Trình Mục Vân gần đây đang theo dự án mới, tài liệu cốt lõi đều khóa trong két, không dễ lấy đâu.”
Hắn nhìn tôi rất lâu, như thể nhìn thấu sự qua loa.
Khẽ cong môi: “A Tùy, còn nhớ hồi nhỏ ở cô nhi viện không? Cậu ít nói, hay bị b/ắt n/ạt.
Tôi dạy cậu đ/á/nh nhau, dẫn cậu đi b/ắt n/ạt lại. Nhớ quá.
A Tùy, cậu là người bạn duy nhất của tôi. Chúng ta đã hứa sẽ mãi đứng cùng một bên, cậu không được quên.”
Tôi cúi đầu, khẽ đáp: “Nhớ.”
Khi tôi xuyên đến, Giang Tùy mới sáu tuổi, sống ở cô nhi viện, ăn không đủ, mặc không đủ, g/ầy như cây giá.
Bọn trẻ lớn chặn tôi trong phòng chứa đồ. Theo chỉ dẫn của hệ thống, tôi phải ngoan ngoãn chịu đò/n, lén khóc, chờ Lâm Cạnh Sơ đến c/ứu.
Nhưng tôi không đi theo kịch bản, tôi phản kháng, bị hệ thống điện đến không bò dậy nổi. Mãi đến khi Lâm Cạnh Sơ đ/á tung cửa sắt rỉ sét, che chở tôi sau lưng, dòng điện mới dần lắng xuống.
Hắn ngồi xổm, lấy khăn giấy trong túi quần, lau khô nước mắt bị điện gi/ật ép ra của tôi.
“Bị đ/á/nh thì phải đ/á/nh lại, khóc vô ích.”
Lâm Cạnh Sơ có phòng riêng, có quần áo mặc không hết, thầy cô cũng rất quan tâm.
Bọn trẻ trong viện không hiểu vì sao, nhưng tôi biết.
Bởi vì Lâm Cạnh Sơ và Trình Mục Vân là anh em cùng cha khác mẹ.
Buồn cười là, tuổi của Lâm Cạnh Sơ còn lớn hơn Trình Mục Vân hai tuổi.
Sau khi Trình Chấn Dương kết hôn, có Trình Mục Vân rồi mới biết mình còn một đứa con.
Để không ảnh hưởng gia đình, ông ta vứt Lâm Cạnh Sơ vào cô nhi viện, mặc kệ sống ch*t.
Lâm Cạnh Sơ h/ận Trình Chấn Dương, cũng h/ận Trình Mục Vân.
Hắn nhiều lần hỏi tôi, tại sao đều là con của Trình Chấn Dương, mà lại khác biệt một trời một vực.
Tại sao khi hắn chịu khổ ở cô nhi viện, Trình Mục Vân lại sống sung sướng như thiếu gia trong nhà kính.
Tôi thở dài trong lòng, đó chỉ là đối lập giữa nam chính và phản diện.
Lâm Cạnh Sơ đ/á/nh nhau tà/n nh/ẫn, làm việc quyết liệt.
Nhưng hắn bảo vệ tôi, chăm sóc tôi.
Hắn là người bạn duy nhất tôi thật lòng kết giao trong thế giới này.
Tôi biết đó là để thúc đẩy kịch bản, khiến tôi sau này cam tâm tình nguyện làm nội gián cho hắn.
Ban đầu tôi cũng nghĩ, mình chỉ là một nhân vật phụ đi theo kịch bản, không sao, cứ coi như diễn một vở kịch, diễn xong là hết.
Nhưng khi đối diện với sự che chở của Lâm Cạnh Sơ, tình yêu của Trình Mục Vân…
Tôi bắt đầu không chắc chắn nữa.
Tôi thật sự có thể nhẫn tâm nhìn Lâm Cạnh Sơ đi đến kết cục thảm hại sao?
Tôi thật sự có thể chấp nhận ánh mắt Trình Mục Vân nhìn tôi chỉ còn lại chán gh/ét và th/ù h/ận sao?
“Cạnh Sơ, cậu có từng nghĩ, cho dù phá hủy nhà họ Trình, Trình Mục Vân thông minh như vậy, cùng lắm thì làm lại từ đầu.”
Cậu ta là nam chính, chắc chắn sẽ có một màn lội ngược dòng đẹp mắt.
Còn tôi và Lâm Cạnh Sơ, kết cục tự nhiên sẽ chẳng tốt đẹp gì.
Tôi có thể phủi tay rời đi, nhưng Lâm Cạnh Sơ – người thật sự sống trong thế giới này lại phải đi đến đoạn kết của câu chuyện, trở thành một kẻ bị truy đuổi đến phát đi/ên, một phế nhân.
Sắc mặt Lâm Cạnh Sơ lập tức thay đổi, cau mày chất vấn tôi:
“A Tùy, cậu không phải thật sự thích thằng nhóc đó rồi chứ? Cậu biết tôi h/ận nó đến mức nào! Ngay cả cậu cũng muốn đứng về phía nó sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, dòng điện đã nhanh hơn một bước chạy khắp tứ chi.
Hệ thống chó má này.
Trước mắt tôi tối sầm, loạng choạng quỳ xuống đống cỏ khô, gương mặt Lâm Cạnh Sơ trong cơn đ/au dữ dội trở nên mơ hồ.
Hắn vội vàng đỡ lấy tôi:
“A Tùy? Cậu sao vậy?”
“Không sao, hạ đường huyết thôi.” Tôi trấn an, vỗ nhẹ lên tay hắn.
Lâm Cạnh Sơ thở phào một hơi thật nặng, lấy từ trong túi ra một viên kẹo sữa, thành thạo nhét vào miệng tôi, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Sao lúc nào cũng hạ đường huyết thế? May mà tôi quen rồi, lúc nào cũng mang theo vài viên kẹo.”
Trong miệng tôi là vị ngọt ngào của kẹo, nhưng trái tim lại từng chút một nặng trĩu, chìm xuống.
05
Tôi cố tình về rất muộn, hôm nay là ngày tôi khó đối diện với Trình Mục Vân nhất — ngày giỗ mẹ cậu.
Tôi chưa từng đi cùng cậu ra m/ộ, tôi thấy tội lỗi, thấy sợ hãi.
Bảo tôi đứng trước một người mẹ yêu con mà nói dối, lương tâm tôi không yên.
Đẩy cửa căn hộ, phòng khách tối om.
Không có vòng tay, không có nụ hôn của Trình Mục Vân.
Do dự một lúc, tôi vẫn cầm áo khoác và chìa khóa xe ra ngoài.
Lái xe đến nghĩa trang, rất nhanh đã tìm thấy Trình Mục Vân.
Cậu quỳ thẳng tắp, bóng dáng cao lớn lại có chút cô đơn.