Đá hay không thì tôi không biết.

Nhưng có một thời gian tôi quả thật suýt bị anh làm cho mê muội.

Cũng là tôi không biết trời cao đất rộng.

Kiếp trước từng nếm trải cái gọi là “nửa cưỡng ép yêu” của Phó Nghiễn Thâm, vừa dữ dội vừa cuồ/ng lo/ạn.

Không ngờ lại thành ra quen mùi, thậm chí còn có chút hoài niệm.

Sau này tôi khéo léo ám chỉ, với khả năng lĩnh hội siêu mạnh trong chuyện này, Phó Nghiễn Thâm thật sự trở nên đi/ên cuồ/ng hơn nhiều.

Khiến tôi có một thời gian cứ nhìn thấy anh là cảm giác lưng đ/au, eo mỏi.

19

Một buổi tối bình thường, hai chúng tôi nằm trên giường.

Tôi bỗng thấy có chút cảm khái.

Khẽ nói với anh:

“Em kể anh nghe một bí mật nhé.”

Phó Nghiễn Thâm:

“Là gì?”

“Thật ra em đã quay về từ năm năm sau.” Tôi chậm rãi kể:

“Bởi vì giữa chúng ta có rất nhiều hiểu lầm, em còn bị người ta hại ch*t.

Chúng ta không thể ở bên nhau.

Ông trời thương xót, cho em một cơ hội làm lại.”

Hàng mi anh khẽ run:

“Vậy… em đã chịu nhiều khổ cực sao?

Bị hại lúc đó, có đ/au lắm không?”

Một nỗi chua xót dâng lên nơi sống mũi.

Tôi không ngờ điều anh hỏi đầu tiên lại là như vậy.

Tôi vùi đầu vào ng/ực anh, khẽ nói:

“Anh mới là người vất vả hơn.

Trước kia em đối xử với anh rất tệ, luôn hiểu lầm anh, làm nhiều chuyện hồ đồ.

Em đáng gh/ét như thế, vậy mà anh vẫn thích em, còn thay em b/áo th/ù.

Em đối xử với anh như vậy, chắc anh đ/au lòng lắm.”

Phó Nghiễn Thâm im lặng một lúc.

Rồi nói:

“Không đâu. Chỉ cần Niên Niên ở bên anh, anh đã rất mãn nguyện rồi.”

Đúng là đồ ngốc.

Nghe vậy, lòng tôi lại dâng lên nỗi buồn.

Vội hít sâu một hơi.

“Chỉ là một giấc mơ thôi.” Tôi ngẩng đầu cười nhìn anh:

“Sau này chúng ta sẽ thật tốt, mãi mãi bên nhau, đặc biệt đặc biệt hạnh phúc, đúng không?”

Phó Nghiễn Thâm cúi xuống hôn tôi.

Rất lâu sau mới chậm rãi rời ra.

Khẳng định:

“Ừ, nhất định sẽ như vậy.”

— Hết —

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm