Sát Thủ Thu Nhiên

Chương 8

18/05/2025 11:42

Tôi tức đi/ên lên.

Thật sự là tức không chịu nổi.

Dù Lục Ngưỡng có ngoại hình điển trai, body chuẩn chỉnh, lại còn mang tâm tư không thể nói với tôi.

Nhưng đó không phải lý do để anh liên tục từ chối tôi.

Một mỹ nữ như tôi, đi đâu chẳng ki/ếm được trai đẹp?

Lẽ nào phải tr/eo c/ổ trên cái cây cong queo này của anh cả đời à?

Cô bạn thân thương cảnh ngộ của tôi, rủ tôi đi quẩy bar đêm.

Bảo sẽ book cho tôi tám anh người mẫu, an ủi tâm h/ồn tổn thương của tôi.

Hôm đó, tôi make up full color, khoác lên chiếc váy ngắn quyến rũ, xỏ đôi tất lưới đen chuẩn bị ra khỏi nhà.

Lục Ngưỡng đang nấu canh dinh dưỡng cho tôi trong bếp, thấy vậy thì chặn lại, anh cau mày: "Em đi đâu?"

Thấy chưa.

Trong lòng anh có tôi mà.

Tôi ngẩng cằm kiêu hãnh: "Anh đâu phải chồng em, anh quản em đi đâu làm gì?"

Lục Ngưỡng lạnh nhạt: "Em chưa khỏi bệ/nh, không được ra gió."

Chỉ vì thế thôi sao?

Tôi nghiến răng nghiến lợi: "Anh nghĩ em chưa khỏi ư? Có người khác đã muốn cùng em hàng đêm sênh..."

Đột nhiên anh đẩy tôi dựa vào cửa, giọng trầm khàn lặp lại: "Anh đã nói, em chưa khỏe. Không được phung phí thân thể."

Tôi tức đi/ên, vung tay đ/ập một cái vào ng/ực anh.

N/ão bộ trống rỗng trong hai giây.

Trời ơi.

Cảm giác quen thuộc đã trở lại.

Kể từ khi cãi nhau với anh ba ngày trước, tôi nhất quyết không thèm nói chuyện với anh.

Nhưng cơ thể thì không hề không nhớ anh.

Tôi thường xuyên mơ thấy cảnh anh trong phòng tắm mà tôi từng tr/ộm nhìn.

Đường nét cơ bắp sắc sảo, làn da trắng lạnh như sứ.

Trên nền trắng lạnh ấy điểm xuyết hai nụ hồng phấn, tựa hoa mai nở giữa ngày tuyết.

Cuối cùng... cuối cùng!

Lại có lý do chính đáng để được đ/ập ng/ực anh rồi!

Cố lên Kiều Tây! Phải tiếp tục tỏ ra gi/ận dữ! Thừa thắng xông lên!

Tôi nuốt nước bọt, sung sướng đ/ập thêm mấy phát nữa.

Rồi cả hai cổ tay bị anh túm ch/ặt, giơ lên đỉnh đầu.

Lục Ngưỡng dùng một tay khóa ch/ặt tay tôi, ánh mắt nguy hiểm:

"Đánh đã đời rồi chứ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm