31

Chúng tôi ngồi trong phòng KTV còn chưa được một tiếng.

Ánh mắt của Tô Nhược Nam đã liên tục rơi lên người tôi không dưới mười lần.

Làm tôi căng thẳng đến toát mồ hôi.

Tôi... sợ Dụ Như sẽ phát hiện ra.

Quả nhiên — chưa đầy hai phút sau, anh đã đổi chỗ ngồi.

Vừa khéo, chắn toàn bộ tầm nhìn của Tô Nhược Nam.

Dụ Như phát hiện rồi.

Xong đời rồi… chắc lại gh/en nữa cho mà xem.

Mấy hôm trước, vừa mới x/ác định qu/an h/ệ thôi, anh đã bắt đầu than phiền đủ điều —

Rằng vì sao anh không phải là con gái, rằng hồi trong game, lúc anh chưa nói giới tính, tôi ngoan ngoãn biết bao.

Tóm lại là — anh sợ tôi “chưa đủ cong”.

Mỗi lần Dụ Như bắt đầu tự tưởng tượng lung tung,

Kết quả đều giống nhau —— anh lại kéo tôi lại, hôn lấy hôn để, không nghe tôi giải thích gì hết.

Và cuối cùng, người chịu trận vẫn luôn là tôi.

Sợ lần này anh lại gh/en đến phát đi/ên, tôi vội kéo tay anh ra ngoài, rồi đẩy thẳng vào nhà vệ sinh, ngẩng đầu lên — chủ động hôn anh.

32

Quả nhiên — Dụ Như gh/en đến mức không chịu nổi nữa rồi.

Anh lập tức phản công, ép tôi dựa ch/ặt lên tường, nụ hôn vừa mạnh bạo, vừa nóng bỏng, đến mức tim tôi như muốn vỡ tung.

Đừng thấy anh ngoài mặt trầm tĩnh, lễ độ mà bị đá/nh lừa.

Từ khi yêu nhau rồi, tôi mới nhận ra, anh giống hệt một con sư tử đang đá/nh dấu lãnh địa.

Chỉ h/ận không thể nh/ốt tôi lại, giấu khỏi tầm mắt người khác.

Bị hôn đến mức không thở nổi, tôi đành đẩy anh ra, thở hổ/n h/ển:

“Lại gh/en rồi hả?”

Dụ Như vùi đầu vào hõm vai tôi, giọng khàn khàn, mang chút ấm ức:

“Cô ấy cứ nhìn em mãi…”

Tôi vỗ nhẹ lưng anh:

“Nhìn một chút thì có mất miếng th!t nào đâu, với lại em chỉ thích mình anh thôi mà! Anh đừng lo!”

Dụ Như dụi đầu vào cổ tôi, không nói gì.

Tôi lại nói tiếp:

“Không phải là kiểu thích đàn ông đâu nha, mà là kiểu chỉ thích riêng anh thôi đó!”

Lúc này anh mới “ừm” một tiếng, giọng nhỏ xíu, mềm nhũn.

Mà tay tôi thì… từ vai anh trượt xuống dưới.

Tsk tsk tsk — cái eo này…

Cái mông này…

Không chịu nổi nữa rồi, tôi bóp hai cái, rồi cười khẩy:

“Hay là… mình "nấu cơm" luôn nhỉ?”

Dụ Như ngẩng đầu lên, mắt mở to.

33

Bị tiếng chuông điện thoại đá/nh thức, tôi mới biết đã gần trưa rồi.

Tôi nằm sấp trên giường, nhớ lại chuyện tối qua —

Trời ơi, đúng là tôi bị Dụ Như hớp h/ồn mất rồi!

Rõ ràng là đã nói trước tôi ở trên cơ mà!

Kết quả thì sao?

Suýt chút nữa bị anh ấy “giày vò” đến tàn đời trai trẻ!

Thế là nhân lúc Dụ Như còn đang tắm, tôi để lại một mẩu giấy, xách theo phần bữa sáng anh m/ua, lặng lẽ chuồn mất.

Trên giấy chỉ viết vỏn vẹn một câu:

【Rất tốt, lần sau lại tiếp nhé!】

NGOẠI TRUYỆN

Ba tháng sau khi ở bên Dụ Như, tôi mới chợt nhớ ra — tôi vẫn chưa hỏi vì sao anh ấy lại chơi tài khoản nữ.

Câu trả lời của anh khiến tôi sốc đến há hốc mồm.

“Bởi vì em không bao giờ tìm mối qu/an h/ệ nam-nam trong game.”

“Gì cơ? Ý anh là… anh có nick nam nữa á?”

Dụ Như gật đầu:

“Hơn nữa, em còn quen người đó rồi.”

Tôi tròn mắt:

“Không thể nào…”

Anh cười khẽ:

“Đúng rồi, em đoán đúng đó. Cái acc nam từng theo đuổi em hồi đó — cũng là anh.”

Tôi: WHAT THE…!!! 😳

Nhớ lại hồi mới chơi game, tôi từng có một người “huynh đệ” cực hợp cạ, chơi cùng gần một năm.

Ai ngờ ảnh lại tỏ tình tôi!

Tôi hoảng h/ồn từ chối ngay lập tức, rồi xóa anh ấy khỏi danh sách bạn bè..

Chưa đầy hai ngày sau, tôi gặp một “nữ thần thanh lãnh xinh đẹp” — chính là Dụ Như lúc đó!

Sợ lặp lại “bi kịch” lần nữa, tôi liền kết hôn trong game với cô ấy.

Ai ngờ… hai người đó lại là một!

Tôi nằm vật ra giường, mặt đầy tuyệt vọng.

“Hóa ra ngay từ đầu, anh đã nhắm vào em rồi…”

Đúng là chạy không thoát.

Thật sự không thể nào chạy thoát được!

_END_

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0