Tài khoản mà tôi đã viết bình luận, chính là tài khoản mà tôi đã tạo năm năm trước để theo đuổi Bùi Hạc.

Lúc đó vì để xây dựng hình ảnh tình yêu nồng đậm của riêng mình nên tôi đã tạo nó.

Tôi đã đăng những hình ảnh “phát cơm chó” lên mạng hàng ngày.

Tôi đã lục lọi lại tất cả và xem lại chúng từ đầu đến cuối.

Khi xem lại, bản thân tôi ngại đến mức không dám mở mắt để xem tiếp.

Điều may mắn duy nhất lúc đó chính là, tôi đã biết có ngày mình sẽ quay trở về thế giới ban đầu.

Cho nên tôi chưa từng lộ diện dung mạo của mình cho đến thời điểm hiện tại.

Ngày hôn lễ, chính là bài viết cuối cùng mà tôi đã đăng trên tài khoản.

[Hạt dẻ nhỏ: Tôi đã được gả cho người mà tôi muốn lấy nhất.]

Hình bên dưới là bàn tay tôi và Bùi Hạc đang nắm lấy nhau.

Ngay thời điểm đó khi tôi đăng trạng thái này, tôi đã không biết… nó sẽ là một sự kết thúc.

Lúc đó hệ thống đã thông báo với tôi công lược thành công và ngay lập tức tôi phải trở về thế giới ban đầu.

Tạm biệt chính mình của năm năm trước.

Lúc này vì chưa phản hồi kịp bình luận của Bùi Hạc.

Trong mục tin nhắn riêng của tôi Bùi Hạc như phát đi/ên.

[Bùi Hạc: Không phải em đã nói em hối h/ận, khi anh cho em cơ hội, em lại sợ à?]

[Bùi Hạc: Trả lời đi, em có bản lĩnh nói hối h/ận, sao không có bản lĩnh trả lời anh.]

[Bùi Hạc: Nếu em không trả lời, anh sẽ trực tiếp đăng ảnh của em lên mạng và treo giải thưởng tìm em.]

Đọc đến đây, tay tôi bất giác run lên, ngón tay không cẩn thận đã bấm nhầm vào số 6.

Lúc này, con số 6 chói mắt kia dừng ở phía dưới cùng của giao diện.

Bạn nghĩ sao đây...... điều đó là một sự mỉa mai.

Tin nhắn đi/ên cuồ/ng như tên lửa của Bùi Hạc đã dừng lại.

Tim tôi khoảnh khắc này cũng ngừng đ/ập theo.

Ngay khi tôi đang hoảng hốt và muốn rút lui thì tin nhắn của Bùi Hạc lập tức hiện lên.

[Bùi Hạc: .]

Một dấu chấm hết.

Như báo trước sự kết thúc của cuộc đời tôi.

Trước đây, Bùi Hạc luôn bị tôi chọc ghẹo đến phát bực.

Vì thế hắn hay trả lời tin nhắn của tôi bằng một dấu chấm hết.

Theo hiểu biết của tôi về mọi người.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn sẽ cho tôi một t/ai n/ạn xảy ra ngoài ý muốn.

Tim tôi chùng xuống.

Nhanh chóng chuyển giao diện về trang chủ của mình.

Quả nhiên, một phút trước, hắn đã đăng ảnh chụp ở Cửu Cung lên.

Đó chính là...... ảnh cưới năm đó của chúng tôi.

Trong ảnh tôi dựa sát vào người Bùi Hạc, nhìn về phía ống kính tươi cười một cách ngọt ngào.

Còn phía Bùi Hạc thì sắc mặt có chút nghiêm túc, nhưng trong ánh mắt có mang theo ý cười.

Tôi ngây người một lát.

Khi đó hắn... ôn nhu đến vậy sao?

Tôi liền tỉnh táo lại vài giây sau đó.

Tôi vẫn ngắm nó! Hắn ta ôn nhu cái rắm…

Công lược còn ở rất xa, hẹn gặp lại nhau nhé.

Lần này tôi không biết mình sẽ ở lại trong bao lâu.

Hiện tại những bức ảnh của tôi đã bị bại lộ.

Tôi không bị Bùi Hạc gi*t ch*t mà bị fan của hắn gi*t ch*t!

Tôi cố gắng suy nghĩ và phải lên kế hoạch thật kỹ hơn.

Tôi nhanh tay bấm số điện thoại đã được khắc sâu trong DNA của mình.

Và có chút lo lắng sợ rằng hắn đã đổi số điện thoại.

Tiếng chuông vừa vang lên hai tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.

“Bùi Hạc?”

“Ừm!”

Khoảnh khắc nghe được giọng nói của Bùi Hạc.

Mặc dù tôi đã cố gắng để kiểm soát nó, nhưng trái tim tôi không thể không đ/ập đi/ên cuồ/ng.

Năm năm......

Trong suốt năm năm.

Đã có bao nhiêu lần nửa đêm tôi tỉnh mộng thức giấc vì một người đàn ông mà nước mắt thấm ướt gối.

Lúc này đây hắn đang hiện diện ở đầu dây bên kia điện thoại của tôi.

Tôi đã nghĩ rằng, cả đời này sẽ không bao giờ có cơ hội nghe được giọng nói của hắn.

Tôi bắt đầu làm dịu lại cảm xúc của mình.

Hít một hơi thật sâu, mở miệng nói:

“Anh có phải đi/ên rồi hay không!”

“Anh không cần tương lai của mình nữa? Không cần sự nghiệp? Không cần mặt mũi nữa sao?”

“Anh không muốn sống, nhưng em vẫn còn muốn sống, anh mau xóa những tấm ảnh đó ngay!”

Khi tôi nói xong.

Cả thế giới dường như im lặng.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không.

Tôi mơ hồ nghe được đầu dây bên kia của Bùi Hạc, giống như có một loại âm thanh đang rít vào.

Ngay lập tức tôi nhạy bén:

“Bên cạnh anh có người?”

“Ừ, anh đang quay một chương trình.”

Tôi đi/ên mất thôi.

“Ghi hình chương trình đang nghe điện thoại!”

“Anh vốn dĩ không muốn nhận cuộc gọi này, nhưng vì thấy em nhiều năm như vậy không liên lạc với anh, đột nhiên gọi điện thoại cho anh, anh chỉ là sợ em có việc gì đang gấp.”

“Hiện tại xem ra...... Em dường như rất gấp.”

“Ch*t tiệc, tôi rất lo lắng!”

Sau khi nói xong, Bùi Hạc ở đầu dây bên kia còn an ủi tôi.

“Yên tâm, em đừng lo lắng…người ở hiện trường cũng không nhiều lắm, cũng chỉ chừng một trăm người.”

“Còn không bằng một nửa hôn lễ năm đó.”

Tôi: “...Vậy thì tôi thật sự biết ơn.”

Ở tình thế hiện tại tôi cũng không biết mình phải cúp máy như thế nào.

Ảnh.

Điện thoại.

Để lại lời nhắn.

Nếu người hâm m/ộ không tìm ra thân phận của tôi, tôi cũng bắt đầu xem thường khả năng tìm ki/ếm của những người này.

Tôi nằm như tê liệt ở trên giường và hỏi hệ thống.

[B/ạo l/ực trên mạng có tính là t/ai n/ạn lao động không?]

Hệ thống im lặng vài giây.

[Coi như là trầy xước]

Tôi:...

Đợi vài phút sau, tôi không bỏ ý định lại leo lên mạng, muốn xem một chút bình luận á/c ý của mọi người đối với ảnh chụp của tôi như thế nào, để chuẩn bị tâm lý đối phó.

Không ngoài dự liệu, ảnh chụp Cửu Cung vẫn còn ở đó.

Nhưng bên dưới khung chat lại không có bất kỳ bình luận nào.

Cái gì, Bùi Hạc quân tử đến như thế sao?

Nhưng mà tôi đã lập tức kịp phản ứng.

Đây căn bản chỉ có tôi mới có thể hiểu được!

Quả nhiên không sai, một giây sau, điện thoại di động của tôi đổ chuông.

Lần này là một tin nhắn.

Trên đó là số điện thoại quen thuộc.

[Bùi Hạc: Bắt được em rồi.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô bạn thanh mai trúc mã trà xanh làm tôi cười chết mất

Chương 10
Người yêu cũ của chồng tôi mua nhà ngay sát vách, ngày nào cũng chạy sang lấy lòng mẹ chồng tôi, tìm cách chia rẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà. Thế nhưng, cả tôi và mẹ chồng đều nghe được tiếng lòng của cô ta. Khi cô ta nhiệt tình mang canh gà sang biếu mẹ chồng tôi, trong lòng lại đang chửi: 'Lão già khốn kiếp, uống chết bà đi, sớm muộn gì cũng thêm cho bà hai cân thạch tín!' Khi cô ta mời mẹ chồng tôi đi làm đẹp, trong lòng lại đang rủa: 'Già đến mức này rồi, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, mà còn bày đặt đòi đi làm đẹp.' Khi cô ta bóng gió mỉa mai chuyện tôi không làm việc nhà, trong lòng cô ta lại đang mắng: 'Đúng là bà lão ngốc nghếch, việc nhà cũng không để con dâu làm, đúng là rước tổ tiên về thờ, kiến nghị ghi thêm tên con dâu lên bài vị tổ tiên luôn đi!' Mẹ chồng tôi tức đến mức suýt thì bò lăn ra đất, còn tôi thì cười muốn chết.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
2