Tối sinh nhật Lục Thời tháng trước, sau khi mọi người tặng quà xong, ánh mắt đổ dồn về tôi.

"Giang Hàng, cậu chuẩn bị quà gì vậy?"

"Cậu không phải là quên đấy chứ? Đừng viện cớ nhé, tôi đã nhắc cậu trước rồi."

"Cậu và Lục Thời quen nhau hai mươi năm rồi, không đến nỗi keo kiệt đến mức không có quà sinh nhật tặng cậu chứ? Tôi nhớ sinh nhật cậu năm ngoái, Lục Thời tặng cậu đôi giày thể thao giới hạn mà cậu mơ ước đấy!"

Tôi x/ấu hổ đến mức muốn khoét đất chui xuống, thề là tôi thật sự quên mất, dù có gh/ét cậu ta đến mấy cũng không tiếc một món quà sinh nhật!

Tôi liếc nhìn Lục Thời đầy hối h/ận, trong mắt cậu ta sao có vẻ thất vọng?

Vội vàng nói đùa: "Quà sinh nhật tất nhiên có rồi! Anh em hơn chục năm, tôi keo kiệt một món quà làm gì? Buồn cười! Đợi đấy, tôi lấy ra ngay!"

Tôi bình tĩnh giả vờ lục tủ.

Đột nhiên nảy ra ý tưởng, nhớ đến chiếc quần l/ót hoa tặng kèm đồ thể thao hồi trước.

Lập tức móc hộp đồ dưới đáy tủ, ném cho Lục Thời: "Nè! Anh em vẫn nhớ cậu, sớm chuẩn bị quà rồi."

Lục Thời nghe vậy, sắc mặt dịu xuống.

Khi mở hộp ra, mặt cậu ta đỏ bừng, nhanh chóng lan đến tai.

Người luôn điềm tĩnh hiếm hoi luống cuống đóng hộp lại.

Bạn cùng phòng Lý Kỳ thò cổ: "Quà gì mà thần bí thế, không cho xem à!"

Tôi kéo Lý Kỳ lại: "Đó là quà tôi chọn kỹ cho Lục Thời, mấy người sao được xem."

Lục Thời liếc tôi, nghiến răng: "Cậu chắc là chọn kỹ chứ?"

Tôi dí sát tai cậu ta, giọng á/c ý: "Tất nhiên rồi, nhớ mặc vào nhé!"

Lục Thời cứng đờ quay mặt đi: "Ăn bánh đi."

Lúc đó tôi không thể tưởng tượng cảnh Lục Thời - kẻ lạnh lùng kiêu ngạo lại mặc quần l/ót hoa.

Nhưng không ngờ cậu ta thật sự mặc, và tôi còn được tận mắt chứng kiến, chà chà!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thái tử gia Bắc Kinh vì tình yêu mà làm “nằm dưới”.

Chương 15
Ở bên thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh suốt ba năm, tôi với hắn gần như đã thử qua mọi tư thế, nhưng hắn chưa từng thừa nhận thân phận của tôi. Cho đến một hôm nọ trong quán bar, tôi phát hiện hắn chắn rượu thay người đàn ông bên cạnh, ánh mắt dịu dàng mang theo ý cười. “Dạ dày Thời Thư không tốt, để tôi uống thay cậu ấy.” Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã thấy hàng loạt dòng bình luận hiện lên trên đầu. [Uầy uầy uầy, bản thân cậu Lục cũng bị đau dạ dày mà còn không nỡ để bảo bối Thư Thư khó chịu kìa.] [Người ta là bạch nguyệt quang đó, vừa về nước đã được hưởng đãi ngộ bạn trai chính thức rồi.] [Chỉ có trước mặt bé Thư thì công chính mới dịu dàng thế thôi, chứ với Trần Từ thì khác gì món đồ để phát tiết dục vọng đâu.] [Thái tử gia Bắc Kinh cũng chỉ cam tâm làm bot trước mặt bé Thư, ai nặng ký hơn, nhìn là biết ngay.] Tôi nhìn hộp cháo dưỡng dạ dày tự tay hầm cho hắn một lát rồi thẳng tay ném vào thùng rác. Sau đó đi sang phòng riêng bên cạnh, gọi mười anh chàng cơ bắp cực phẩm, rồi đăng một bài lên vòng bạn bè. [Chia tay rồi. Làm bot suốt ba năm, tối nay ông đây phải đè cả thiên hạ!]
65.86 K
5 Bánh nhân thịt Chương 12
6 Áp lực cực cao Chương 13
9 Chồng chung Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm