Người phụ nữ nhện

Chương 2

19/03/2024 15:20

Mẹ tôi nói, con bé c/ắt cổ họng t/ự s*t.

M/áu tươi tuôn trào, nhuộm đỏ một bên mặt sàn.

Trong một đêm, mẹ tôi dường như đã già đi mười tuổi.

Bà ấy lẩm bẩm nói: "Từ nhỏ em gái con sợ đ/au như thế, con bé phải có bao nhiêu tuyệt vọng mới dùng cách thức đ/au khổ như vậy để t/ự t*..."

Ngay sau đó, bà ấy lại oán h/ận nhìn tôi.

"Con là người cuối cùng gặp con bé, vì sao không ngăn cản nó! Con quái vật này!"

Tôi trốn trong góc run lẩy bẩy, chỉ cảm thấy trái tim đ/au đớn vô cùng.

Mẹ tôi bỗng nhiên lại ôm lấy tôi.

Trên mặt bà ấy xuất hiện vẻ mặt vừa kỳ dị vừa đi/ên cuồ/ng.

"Con muốn ra ngoài không?"

Lần đầu tiên, tôi được mẹ mình chủ động dẫn ra ngoài.

Tôi đã nhìn thấy th* th/ể của em gái.

Con bé lặng lẽ nằm trên giường, giống như đang ngủ say.

Mẹ tôi bình tĩnh đi đến bên cạnh em gái, vuốt ve gò má của con bé.

"Mẹ đã đọc nhật kí của em gái con."

"Con bé ch*t do bị bạo hành ng/ược đ/ãi ."

"Ngày hôm đó, mấy tên s/úc si/nh kia đã tìm một vài tên c/ôn đ/ồ, luân phiên cưỡ/ng hi*p con bé."

"Bọn chúng dùng mỏ hàn nung đỏ làm bỏng chỗ đó của con bé, dùng d/ao khắc chữ ở ngựk con bé."

"Những tên c/ôn đ/ồ kia đã bị bắt, nhưng mấy tên s/úc si/nh kia lại chẳng mảy may một chút nào."

"Thậm chí, bọn chúng còn không cảm thấy bản thân mình có lỗi, còn muốn dùng tiền để m/ua chuộc mẹ."

Sắc mặt của mẹ tôi càng trở nên lạnh lùng.

Cả đêm này, mẹ tôi đã l/ột da của em gái, sau đó khoác lên người tôi.

Điều kỳ lạ đã xảy ra.

Chân nhện của tôi biến mất không thấy đâu, thay vào đó là đôi chân người thon dài.

Một loại cảm giác là lạ chạy khắp toàn thân tôi, đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác mình là con người.

Mẹ tôi chăm chú nhìn tôi, dõng dạc từng chữ, nói: "Từ bây giờ trở đi, con chính là Lục Âm."

"Con phải nhớ kỹ, trước khi ch*t em gái con đã phải chịu biết bao giày vò."

"Con phải gi*t ch*t từng người từng người trong đám đó, những người từng làm tổn hại em gái con."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0