"Tôi vô cùng chân thành đấy."

Tôi níu lấy cánh tay anh ấy, "Tôi đã ngưỡng m/ộ anh từ lâu lắm rồi, học trưởng à."

Đối diện với miếng bánh ngon khổng lồ này, thử hỏi ai mà không động lòng cho được.

Phong Thời hờ hững gạt tay tôi ra.

Anh ấy nói: "Đừng có đụng chân đụng tay."

Tôi nhướng mày.

"Tôi chỉ chấp nhận những khoản rót vốn có thành ý, ngoài ra thì miễn bàn."

Tôi cười hỏi: "Vậy phải như thế nào mới được coi là có thành ý?"

Phong Thời báo ra một con số.

Tôi hết cười nổi luôn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm