Chồng ơi, anh nói một câu đi

Chương 10

11/02/2026 15:33

Thẩm Tu… đang theo đuổi tôi sao?

Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần, cho đến khi tia nắng đầu tiên rọi xuống mặt — trời đã sáng.

Mà tôi thì vẫn chưa chợp mắt được phút nào.

Đến giờ ăn sáng, tôi đội hai quầng thâm ra phòng khách.

Thẩm Tu trông cũng chẳng khá hơn, sắc mặt phờ phạc rõ rệt.

Thẩm Du thì liếc tới liếc lui, ánh mắt viết rõ mồn một: “Hai người hôm qua dữ dội thật đấy.”

Tôi đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ không thể than.

Sau bữa sáng, Thẩm Tu đưa tôi đi làm. Trên đường, tôi nghe thấy tiếng thông báo cập nhật tài khoản của Thẩm Du.

Nghĩ đến ánh mắt ban nãy của cô ấy, tôi đoán chắc lại tưởng tượng ra thứ gì đó không thể tả.

Tôi dùng nick phụ vào xem, giả vờ “vô tình” chất vấn tính x/á/c thực bài đăng của cô ấy.

Kết quả là thấy Thẩm Du viết:

[Đêm khuya, phòng tập b/ắn cung. Sếp lớn lấy cớ lên mũi tên để tạo tiếp xúc cơ thể, thực chất lén áp sát thư ký Kiều, l/ột từng lớp áo.

Trên áo còn vương hơi ấm của thư ký Kiều. Và biểu tượng tình yêu do chính tay sếp lớn vẽ.]

Đọc xong, mặt tôi nóng bừng.

Bài viết nửa thật nửa giả, tôi nhất thời chẳng biết phản bác từ đâu.

Bỗng tôi nảy ra một ý, quyết định đ/á/nh vào chỗ dễ bị lật tẩy nhất.

Tôi cởi vest, lật tung từng ngóc ngách — chẳng thấy biểu tượng tình yêu nào cả.

Ha!

Tôi đã nói rồi mà, Thẩm Tu sao có thể...

Ánh phản quang của chiếc khuy tay lọt vào tầm mắt.

Tôi lật lại, thấy khắc một hàng chữ nhỏ: “love Kiều.”

…Thật sao?

“Thư ký Kiều?”

Tôi gi/ật mình ngẩng đầu. Thẩm Tu vừa mở cửa xe, bước lên.

Thấy tôi cầm khuy áo ngẩn ngơ, ánh mắt hắn trầm xuống, lập tức hiểu ra.

“Em cuối cùng cũng phát hiện rồi à?”

Tôi lắp bắp:

“Sếp… anh… em…”

Vậy ra bấy lâu nay chúng tôi mặc đồ đôi?

Thảo nào trong công ty hiểu lầm nhiều đến thế!

Tôi cười gượng:

“Sếp, chuyện này chắc là hiểu lầm thôi…”

“Không phải.”

Thẩm Tu nghiêng người, đưa tay nâng cằm tôi.

“Không phải hiểu lầm. Anh vốn có ý đồ này.”

Trong mắt tôi phản chiếu ánh nhìn đầy xâm lược của hắn.

Tim tôi lo/ạn nhịp.

“Vậy em nghĩ sao?”

Tôi chẳng nghĩ được gì cả.

Tôi không nên ở trong xe — tôi nên chui xuống gầm xe thì đúng hơn!

Tôi với tay mở cửa, nhưng bị hắn chặn lại.

“Biết ngay là em lại định chạy.”

Hắn áp sát.

“Tối hôm đó chơi đùa xong liền bỏ chạy, giờ còn định chạy đi đâu?”

Mắt tôi mở to:

“Anh… nhớ tối đó?”

Thẩm Tu khẽ cười:

“Cảm giác chân thực như vậy, sao quên được?”

“Em tưởng anh say…”

“Anh luôn phân biệt được thư ký Kiều với người khác.”

Hắn tiến gần hơn, đầu ngón tay siết đến mức cổ tôi nóng rát.

Ánh mắt hắn dừng lại trên môi tôi, như mang theo dòng điện.

“Em né, anh coi như từ chối.

Không né… tức là chấp nhận anh.”

Môi hắn phủ xuống.

Mềm, ẩm, ép sát, cạy mở — như muốn nuốt chửng tôi.

Hôm nay tôi… cong hơn hôm qua một chút.

Cảm giác như mình sắp tiêu thật rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm