Đám con trai trong lớp bày trò bình chọn xem ai là nữ sinh x/ấu nhất.
Khi cuốn sổ bình chọn đó được chuyền đến tay tôi, cả lớp bỗng chốc im phăng phắc.
Trang đầu tiên của cuốn sổ là để bầu chọn hoa khôi, còn trang thứ hai là dành cho người x/ấu nhất lớp.
Hạng mục hoa khôi thì cạnh tranh vô cùng gay gắt; còn kết quả ở hạng mục x/ấu nhất thì chẳng có gì gay cấn cả.
Kéo dài từ trên xuống dưới toàn là tên của tôi.
Cả lớp có 21 nam sinh, thì đã có 17 người bỏ phiếu cho tôi.
Tôi biết bản thân mình không được ưa nhìn.
Mắt một mí, môi dày, da ngăm đen, kiểu tóc thì quê mùa, trên trán lại còn mọc đầy mụn.
Tôi có lòng tự trọng, luôn tự biết mình biết ta, thế nên chưa bao giờ khao khát tình yêu, lại càng không dám mơ tưởng được Châu Tuyển yêu mến.
Nhưng khi nhìn thấy nét chữ của Châu Tuyển, trái tim tôi vẫn thắt lại.
Tôi quen biết cậu ấy sáu năm, cũng đã thầm thích cậu ấy suốt sáu năm trời.
Tôi không thể ngờ rằng ngay ngày hôm sau khi tôi tỏ tình với cậu ấy, cậu ấy lại không hề che giấu mà công kích, chà đạp tôi như vậy.
Việc tỏ tình với cậu ấy vốn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Lúc đó tôi đang trông sạp hoa quả giúp gia đình ở ngã tư, thấy Châu Tuyển đi ngang qua, tôi liền gọi cậu ấy lại, dúi vào tay cậu ấy một túi hoa quả và bảo rằng mẹ cậu ấy m/ua.
Dưới ánh đèn đường, hàng lông mi dài của cậu ấy rủ xuống: "Doãn Tư Tư, tôi không cần sự thương hại."
Cậu ấy buông tay từ chối, tôi không đỡ kịp, thế là táo và lê rơi rớt lăn lóc đầy trên mặt đất.
Cảnh tượng đó giống hệt như lòng tự trọng của cậu ấy vậy: mỏng manh như một tờ giấy, chỉ nhẹ nhàng x/é rá/ch là tả tơi.
Tôi buột miệng thốt lên: "Châu Tuyển, tôi không thương hại cậu, là vì tôi thích cậu nên mới muốn đối xử tốt với cậu."
Rồi tôi lại cố ra vẻ tự nhiên mà nói thêm: "Mấy bạn nữ nhét sữa, bánh quy, socola vào ngăn bàn của cậu nhiều như thế, chắc thêm tôi nữa cũng chẳng sao đâu nhỉ?"
Ba giây trôi qua, hoặc cũng có thể là ba mươi giây, tôi không rõ nữa, cuối cùng cậu ấy cũng chịu mở lời.
"Xin lỗi nhé, tôi không thích cậu."
Từ chối một cách thẳng thừng, quay lưng bước đi vô cùng dứt khoát.
Đó là chuyện đã nằm trong dự liệu, chẳng có gì đáng để buồn cả.
Tôi tự giễu cười cười, nhặt từng quả táo lên, phủi sạch đất cát, rồi lại quay về sạp hoa quả tiếp tục chào mời khách.
Nhà tôi nằm ở khu nhà cấp bốn tồi tàn cuối cùng của tỉnh lỵ, nơi đây vừa xập xệ, đông đúc lại vừa ồn ào.
Con người ở đây ai cũng bận rộn ki/ếm sống qua ngày, chẳng có tâm trí đâu mà chải chuốt bản thân. Trên mặt người nào cũng hằn rõ hai chữ nghèo khổ và mệt mỏi.
Châu Tuyển thì khác. Gia đình cậu ấy đột ngột gặp biến cố, căn biệt thự bị đem thế chấp nên mới phải tạm thời chuyển đến nơi này.
Trước kia, trong lớp không một ai biết việc mẹ tôi làm giúp việc cho nhà Châu Tuyển. Cậu ấy đã giữ lại lòng tự trọng cho tôi.
Hiện tại, tôi chẳng biết trời cao đất dày, không biết thân biết phận mà buông lời tỏ tình, cũng là vì muốn giữ gìn chút tự trọng cho cậu ấy.
Nếu không, chắc hẳn tôi sẽ chẳng bao giờ nói ra tình cảm trong lòng.
Thế nhưng sau khi tôi tỏ tình, dường như cậu ấy đã thay đổi, từ chỗ không có cảm giác gì chuyển sang chán gh/ét tôi.