Đôi mắt đang lim dim lười nhác của tôi bỗng mở to, hàng mi cong vút khẽ rung động, bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy hình bóng mình trong đôi mắt Hạ Trác Dương. Tôi vươn tay vòng qua cổ anh, chu môi hôn một cái: "Không phải ai cũng có tư cách nấu cơm cho tôi ăn đâu."
Hạ Trác Dương bỗng ngẩng đầu, đưa tay bịt miệng tôi lại: "Không được, dì còn đang ở nhà, không được làm lo/ạn."
Tôi chớp chớp mắt đầy vô tội: Chẳng phải chính anh là người khơi mào trước sao?
Hạ Trác Dương buông tôi ra, nói: "Nếu em không muốn ăn cơm tôi nấu, thì chắc chắn là do tôi làm chưa đủ tốt."
Tôi m/ắng thầm: "Đúng là dẻo miệng."
Mẹ tôi có chút t/âm th/ần không yên, ăn cơm xong thì Hạ Trác Dương cũng rời đi. Bà cứ nhìn tôi mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng mới thốt ra được một câu: "Quần áo ở dưới đất, mẹ đã bỏ vào máy giặt rồi nhé."
Tôi: "..."
Lúc này tôi mới nhớ ra, lúc tôi và Hạ Trác Dương vần vò ngoài phòng khách, áo choàng tắm của tôi và sơ mi của anh đều bị vứt vất vưởng trên thảm.
Mẹ tôi đâu phải cô gái ngây thơ chưa trải sự đời, chắc chắn bà đã hiểu ra chuyện gì. Lúc này vành mắt bà đỏ hoe, nhưng vẫn cố mỉm cười nói: "Không sao đâu, mẹ chỉ là nhất thời chưa tiếp nhận được thôi... đều tại mẹ, là tại mẹ và ba con không dạy bảo con cho tốt."
Tôi thực sự thấy bất lực: "Thứ nhất, với tầm nhìn của hai người thì đúng là không dạy nổi con thật, nên việc con thích đàn ông chẳng liên quan gì đến mẹ cả. Thứ hai, muộn rồi, mẹ về đi thôi."
Tôi đã m/ua cho bà và Cảnh Dư một căn hộ riêng, bình thường tôi không sống chung với họ. Thế mà bà không chịu về, cứ ngồi đó khóc lóc kể lể do mình thế này thế nọ mới khiến tôi ra nông nỗi này...
Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại, mặc kệ cho bà ngồi đó mà khóc.
Ngày hôm sau, chắc là mẹ tôi đã nghĩ thông suốt, bà dặn dò tôi tự chăm sóc bản thân rồi ra về. Tôi tiễn bà ra bắt xe: "Mẹ đừng lo cho con nữa, lo cho Cảnh Dư nhiều vào, nó còn nhỏ."
Cách tốt nhất để giải quyết rắc rối chính là chuyển dời rắc rối, hy vọng bà quản ch/ặt Cảnh Dư là được. Tôi không sợ mẹ không chấp nhận được chuyện tôi ở bên đàn ông, tôi chỉ sợ bà suốt ngày khóc lóc tự trách mình. Lúc nào cũng cảm thấy bản thân dạy dỗ con cái không tốt. Lười chẳng buồn nói.
Dạo gần đây tôi lại bắt đầu bận tối mắt tối mũi, đặc biệt là vào nửa cuối năm, công ty đủ thứ việc khiến tôi chẳng còn thời gian đâu mà mây mưa với Hạ Trác Dương. Anh hẹn tôi mấy lần đều bị tôi cho leo cây. Cuối cùng, có người ngồi không yên nữa, trực tiếp tìm đến tận cửa.
Anh ngồi trong văn phòng tôi một lúc, bên ngoài nhân viên công ty đang bàn tán xôn xao, tưởng đâu có dự án lớn nào sắp ký kết. Hạ Trác Dương thì cứ như đang tuần tra lãnh địa của mình mà đi dạo khắp văn phòng tôi. Ánh mắt tôi không tự chủ được mà rơi trên người anh, đôi chân dài, bờ vai rộng, vòng eo hẹp, và gương mặt đẹp đến mức không tì vết... cùng với cái nhìn thanh khiết mà dịu dàng kia.
Thôi được rồi! Anh ấy cũng đâu nhất thiết phải bận rộn cả ngày.
Đến giờ tan sở, khi tôi và anh cùng bước ra ngoài, tôi có thể nghe thấy những tiếng hít hà kìm nén của đám nhân viên. Thấp thoáng còn nghe được mấy câu kiểu như "đẹp đôi quá đi mất". Tôi chỉ biết mỉm cười bất lực.
Lần này vẫn về nhà tôi, nhưng là một căn hộ khác. Tôi không muốn đang cao hứng thì lại có người đột ngột ghé thăm. Căn nhà này, ngoài trợ lý ra thì chưa ai từng bước vào.
Vừa bật đèn lên, tôi đã bị anh ép ch/ặt vào cánh cửa. Lúc nãy trên đường về, chúng tôi còn ghé siêu thị m/ua đồ "dùng hằng ngày".
"Em nói là để tôi làm mà."
Tôi x.é to.ạc quần áo trên người anh: "Tôi nói là để anh làm trước." Chuyện gì ra chuyện đó, phải nói cho rõ ràng.
Anh bỗng bật cười, có vẻ khá tự tin. Và thực tế chứng minh, anh làm thực sự rất khấm khá.
Nói sao nhỉ, lúc tôi ngậm thanh sô-cô-la trong miệng, bàn tay tôi r/un r/ẩy, cả người mềm nhũn chẳng còn tí sức lực nào. Ngoài cái lúc ban đầu muốn đạp anh văng ra thì về sau cảm giác cũng khá ổn.
Hạ Trác Dương cũng ngậm một thanh sô-cô-la nhai rôm rốp. Trên những khối cơ bắp rắn chắc của anh là những vết cào do tôi để lại. Thật ra lúc đầu Hạ Trác Dương cũng thấp thỏm lắm, nhưng khi đạt được mục đích rồi thì lại vô cùng thỏa mãn.
"Lúc em ở bên người khác, có bao giờ sướng thế này chưa?"
Ở bên người khác?
Tôi nhìn anh, cười hỏi: "Thế còn anh? Thực sự là lần đầu à?"
Vừa nói, tôi vừa sờ soạng anh một cái, anh lập tức nhào tới đ/è tôi xuống: "Đừng có trêu chọc bừa bãi, có phải lần đầu hay không, Cảnh tổng chinh chiến trăm trận chắc phải cảm nhận được chứ?"
Tôi cũng không đến mức chinh chiến trăm trận, nhưng cái cảm giác ban đầu đó, chắc chắn là tôi cảm nhận được. Cái gã đàn ông tồi này hóa ra lại biết giữ mình trong sạch đến thế.
Tôi cười không ngớt: "Cũng được đấy, có điều giờ anh mà bảo em làm anh thì chắc chắn em chẳng còn sức đâu." Câu nói này của tôi khiến Hạ Trác Dương cảm thấy thỏa mãn tột độ.
10.
Anh lớn hơn tôi một tuổi, trước đây khi tán tỉnh tôi thì luôn tỏ ra dư dả kinh nghiệm, nhưng bây giờ trên giường lại có thể dùng từ "cẩn trọng" để diễn tả.