Nơi con bé chỉ, chính là ngăn kéo lớn nhất của tủ lạnh.
Bên ngoài ngăn kéo có dán đầy những hình dán ngộ nghĩnh, hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong đựng gì.
Nhưng tôi chợt nhớ ra, trước khi đi làm, chồng tôi - Lục Tiêu - có dặn dò rằng anh ấy đã m/ua sẵn chút đồ ăn và cất trong ngăn kéo này.
Nghĩ đến đây, tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Tâm Tâm - con gái riêng của chồng tôi - mắc bệ/nh tự kỷ và thiểu năng trí tuệ mức độ vừa. Bình thường con bé rất ít nói nhưng hễ đã mở miệng là lại thốt ra những câu nói khiến người ta phải gi/ật mình kinh hãi.
Tôi tự nhủ chắc mình đã quá nh.ạy cả.m rồi. Tôi bật cười tự giễu, vừa định vươn tay đóng cửa tủ lạnh lại.
“Mẹ trốn trong tủ lạnh thật mà, mẹ không chịu ra đâu!”
Tâm Tâm lại lặp lại câu nói ấy một lần nữa.
“Tâm Tâm ngoan, trong tủ lạnh làm gì có mẹ, không tin con nhìn xem này!”
Vừa nói, tôi vừa kéo hẳn ngăn kéo đó ra.
Nhưng cảnh tượng phơi bày ra ngay sau đó khiến trái tim tôi như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ng/ực:
Bởi vì bên trong hoàn toàn chẳng có chút thức ăn nào, mà chỉ có một cái đầu người phụ nữ với mái tóc uốn lọn to bồng bềnh, khuôn mặt trắng bệch không còn lấy một giọt m/áu.
“Á! Á!”
Tôi sợ hãi hét lên thất thanh, cảm giác như toàn bộ m/áu huyết trong người đều bị nỗi k/inh h/oàng làm cho đông cứng lại.
Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh ngăn kéo vào, đóng sập cửa tủ lạnh lại.
Sau đó đôi chân tôi run lẩy bẩy kéo vội Tâm Tâm vào phòng ngủ. Tôi bám ch/ặt lấy khung cửa, dạ dày quặn thắt khiến tôi nôn khan dữ dội.
“Dì nhìn xem, con đâu có nói dối!”
Tâm Tâm bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé lên lưng tôi.
Tôi cố nén cơn buồn nôn cuộn trào trong dạ dày, quay đầu nhìn lại, bỗng bắt gặp trên môi con bé đang nở một nụ cười q/uỷ dị.
“Tâm Tâm, nói cho dì biết, chuyện... chuyện này rốt cuộc là sao?”
Tôi ôm ch/ặt lấy bờ vai con bé, đôi bàn tay vẫn không ngừng r/un r/ẩy.
Tâm Tâm chớp chớp đôi mắt to tròn, toét miệng cười với tôi:
“Ba mẹ cãi nhau xong là mẹ chui vào tủ lạnh trốn, không chịu ra nữa.”
“Ngày ba mẹ cãi nhau, con đã nhìn thấy những gì?”
“Con thấy... Tâm Tâm buồn ngủ rồi, Tâm Tâm lại muốn đi ngủ đây.”
Mí mắt Tâm Tâm trĩu xuống.
Lục Tiêu từng nói với tôi.
Kể từ ngày vợ cũ ly hôn và bỏ đi, Tâm Tâm càng ngày càng ham ngủ.
Có lẽ con bé luôn khao khát được gặp lại mẹ trong những giấc mơ.
Sau khi dỗ Tâm Tâm ngủ say, ánh mắt tôi lại vô thức lia về phía chiếc tủ lạnh.
Nơi đó, đang cất giấu một cái đầu người đ/áng s/ợ.
Cái đầu đó có thật sự là của mẹ Tâm Tâm không? Cô ta đã bị phân x/á/c sao? Tôi có nên báo cảnh sát không?
Vừa nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, tôi mới sực nhớ ra lúc nãy khi mở tủ lạnh, tôi đã để quên điện thoại trên thớt trong bếp.
Tôi lê từng bước chân nặng nhọc, khó nhọc lết về phía nhà bếp.
Khi đi ngang qua chiếc tủ lạnh, một luồng gió lạnh lẽo, buốt giá bỗng thổi xẹt qua người.
Tôi mơ hồ cảm nhận được, cái đầu người nằm gọn trong tủ lạnh kia đang trừng trừng nhìn tôi chằm chằm.
Tôi vội vã vớ lấy điện thoại rồi cắm cổ chạy thẳng ra ngoài, đóng sập cửa bếp lại.
Tôi thu mình cuộn tròn trên sô pha, có cảm giác như đang bị ném vào một lỗ đen hun hút, mọi thứ xung quanh dường như đang chực chờ nuốt chửng lấy tôi.
Cuối cùng, tôi cũng lấy hết can đảm, r/un r/ẩy bấm phím 110.
Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay tôi chuẩn bị chạm vào nút gọi, một giọng nói vô cùng quen thuộc bỗng vang lên từ phía sau lưng:
“Tô Tô, em đang làm gì vậy?”