“Đẹp.”

Cậu ấy lẩm bẩm.

Vừa dứt lời, cả người tôi run lên.

Sở Kiêu trái lại mang vẻ hoàn toàn thả lỏng, đuôi mắt dưới ánh đèn nhuộm một lớp đỏ, trông cực kỳ vui vẻ.

“Làm bẩn rồi.”

Trong mắt cậu ấy không có chút áy náy nào, thậm chí còn có một tia mừng thầm.

Tôi nhịn rồi lại nhịn.

“Hệ thống, tôi có thể thiến cậu ta không?”

“Trên giường đừng nói chuyện nghiêm túc.”

Không ngờ khi lần nữa trở lại học viện, thứ nghênh đón tôi lại là hoa tươi và tiếng vỗ tay.

Phó hiệu trưởng, chủ nhiệm Bộ Tác chiến, tổng chỉ huy, thiếu tá quân đoàn…

Phần lớn là bạn học của tôi, cũng có một số học viên đang mở đôi mắt tò mò nhìn sang.

Không ngờ chỉ trong ba năm ngắn ngủi, bọn họ đã đạt tới vị trí như vậy.

“Anh Tứ!”

Phó hiệu trưởng Vân Tranh kích động đ/ấm vào vai tôi một cái.

“Năm đó nếu không phải cậu kéo mấy anh em luyện đến ch*t đi sống lại, có lẽ bây giờ chúng tôi đã nằm thành hàng trong nghĩa trang Đế quốc rồi.”

Tôi hiếu thắng, tuyệt đối không cho phép phế vật xuất hiện bên cạnh mình.

Cho dù có thể bước vào học viện đã chứng minh bọn họ là người xuất sắc, tôi vẫn yêu cầu đặc biệt nghiêm khắc với mấy người này.

Ngựk tôi nóng lên, nhưng vẫn cưỡng ép đ/è cảm xúc xuống.

“Cảm ơn các cậu.”

“Nhưng tôi đã bị học viện khai trừ, không cần chuẩn bị nghi thức chào đón này.”

Cổng học viện quen thuộc trước mặt đang mở rộng, giống như nghênh đón người anh hùng trở về.

Nhưng tôi không thể đường đường chính chính bước vào nơi này.

“Ai nói?”

Giọng chủ nhiệm Bộ Tác chiến vang như chuông.

“Từ khi học viện được thành lập đến nay, cậu là người duy nhất đạt đá/nh giá cấp S ở toàn bộ môn học.”

“Tên cậu đến giờ vẫn treo ở vị trí số 1 trên bảng chiến lực.”

Mặc dù đã bị học viện khai trừ, những kỷ lục tôi tạo ra đều là thật.

Học viện cho rằng không nên tước bỏ thành tích ấy.

Ít nhất phải để những thiên chi kiêu tử kia nhìn cho rõ, một Beta đã giẫm bọn họ dưới chân như thế nào.

Tôi sẽ là cơn á/c mộng vĩnh viễn của họ.

“Á! Anh ta chính là tên bi/ến th/ái đó sao?”

“Mẹ nó, chính là anh ta kéo bảng chiến lực cao đến mức ấy, khiến giáo quan ngày nào cũng nói ‘nếu cậu có một nửa của Tần Tứ’ rồi lải nhải đủ thứ phải không?”

“Mẹ nó, không ngờ hôm nay nhìn thấy người sống!”

Trong đám học viên lập tức xôn xao.

Tôi bật cười, trong mắt tràn đầy vẻ ngông cuồ/ng, phô trương năm xưa.

“Sao vậy? Bao nhiêu năm rồi mà vẫn yếu như thế?”

“Muốn tìm một quái vật ngang cỡ cậu thì cũng chỉ có Sở Kiêu.”

“Nói mới nhớ, thứ hạng hiện tại của tên nhóc đó chỉ đứng dưới cậu.”

“Anh Tứ đúng là anh Tứ. Đàn em do cậu đích thân dạy dỗ có khác.”

Sở Kiêu sao?

Tôi không bất ngờ.

Nhưng vậy mà lại cố tình xếp dưới tôi?

“Đúng rồi, Tần Tứ.”

Sắc mặt Vân Tranh thay đổi, trang nghiêm đi đến trước mặt tôi, giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

“Xét thành tích xuất sắc trước đây của cậu tại học viện, cùng việc kịp thời phát hiện âm mưu của Trùng tộc trên Lam Tinh, học viện quyết định khôi phục danh dự cho cậu, đồng thời mời cậu đảm nhiệm chức giáo quan.”

Khi bộ quân phục tượng trưng cho danh dự và quá khứ lần nữa được trao vào tay, tôi mới nhận ra tất cả đều là thật.

Đơn giản như vậy sao?

Không chỉ bước vào học viện, mà ngay cả nỗi nhục trong quá khứ cũng được rửa sạch.

“Cậu làm?”

Tôi đã thay bộ quân phục thẳng thớm.

Để tránh phần bụng bị siết, tôi cố ý nới lỏng thắt lưng một chút.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Kiêu, tôi gần như đã chắc chắn khi cất tiếng hỏi.

Chó con Sở xoay người kéo rèm giường trong phòng làm việc, không để lọt vào một tia sáng.

“Vâng.”

Cậu ấy thẳng thắn thừa nhận.

Tôi day mi tâm.

“Lý do?”

Không thể không nói, chó con Sở thật sự rất biết cách khiến tôi bớt lo.

Tôi cần trở lại học viện để hoàn thành cốt truyện tiếp theo, còn cậu ấy đã thu xếp mọi chuyện ổn thỏa, để tôi trở về giữa sự mong đợi của tất cả mọi người.

“Anh muốn trở về, em sẽ hoàn thành nguyện vọng của anh.”

“Huống chi đàn anh vốn nên được như vậy.”

Giọng cậu ấy nhẹ nhàng.

Chỉ mình tôi biết muốn khiến học viện chấp nhận một Beta cần phải trả giá lớn đến mức nào.

Nếu không, với thực lực năm đó, tôi đã trực tiếp đá/nh vỡ quy tắc này.

Tôi ngoắc ngón tay với cậu ấy.

“Lại đây.”

Cậu ấy ngoan ngoãn đi tới.

Tôi trực tiếp túm cổ áo, hôn xuống.

Cứ như vậy đi.

Trước khi ngày tận thế tới, hãy sa đọa một lát.

Cậu ấy kích động đến gần như sắp khóc, nhưng vẫn dùng sức đẩy tôi ra.

“Không thể ở đây.”

“Tin tức tố của em sẽ mất kh/ống ch/ế, đàn anh.”

Mặt tôi tối sầm.

Tôi cũng chưa vội đến mức ấy.

Mãi đến khi bắt đầu huấn luyện, tôi mới biết chó con Sở đã biên tập những cảnh thực chiến trước đây của tôi thành video giảng dạy.

Sự thật chứng minh phương pháp của tôi có thể nâng cao 50% sức chiến đấu của Alpha.

Beta cũng có thể khắc phục hạn chế bẩm sinh, bù đắp thiếu hụt ở những phương diện khác.

Ranh giới giữa Alpha và Beta dường như không còn rõ ràng như trước.

Cho dù vậy, một số lão cổ hủ trong quân bộ vẫn kiên trì với luận điệu Beta không thể vào học viện quân sự.

“Vậy còn tôi thì sao?”

“Các người từng kiểm tra và nói tôi là Alpha có tiềm năng lớn nhất.”

“Tin tức tố và sức chiến đấu của tôi đều sẽ đứng trên đỉnh Đế quốc, nhưng tôi cũng chỉ vừa đủ đuổi kịp bước chân của anh ấy.”

“Tôi có tố chất cơ thể mạnh mẽ của Alpha.”

“Còn đàn anh thì sao?”

Mấy lão cổ hủ vẫn cố giãy giụa.

“Nhưng cậu ta chỉ là trường hợp cá biệt.”

“Không phải trường hợp cá biệt.”

“Sự xuất sắc cùng lòng trung thành của đàn anh đối với Đế quốc không thể nghi ngờ.”

“Huống chi chính đàn anh đã kịp thời phát hiện âm mưu của Trùng tộc.”

Cuối cùng bọn họ cũng chịu thua.

“Được… được rồi.”

Haizz.

Chó con Sở vậy mà uy phong như thế sao?

Tôi chưa từng nhìn thấy.

Sở Kiêu luôn tranh thủ mọi khe hở để giành lợi ích cho mình.

Cậu ấy tủi thân nằm sấp trên ngựk tôi, bày ra dáng vẻ một con chim lớn nép vào người.

“Đàn anh, những video em cất giữ đều bị đưa cho họ làm tài liệu giảng dạy.”

“Em đ/au lòng lắm.”

Tôi nhắm mắt, khẽ kéo cổ áo ra một chút.

Mắt chó nhỏ lập tức sáng xanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 Thanh nữ Chương 10
7 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
10 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mây tan trăng sáng, ắt có ngày

Chương 9
Lần nữa nhìn thấy bạn trai cũ Lục Thời là vào ngày tôi bị bắt vì tội giết người. Khi xe cảnh sát dừng lại, bên ngoài hàng rào cảnh giới đã chật kín người. Không biết là ai đã tiết lộ tin tức. Phóng viên toàn thành phố ùa đến như thác lũ. Ngay khoảnh khắc tôi bước lên xe, ánh đèn flash tranh nhau lóe sáng. Chỉ duy nhất Lục Thời là đứng sững tại chỗ. Anh ta đứng ngay hàng đầu của đám đông, gương mặt tràn đầy sự bàng hoàng và đau đớn. Tối hôm đó, anh ta giành được cơ hội phỏng vấn trực tiếp tôi. Ngăn cách bởi song sắt, anh ta đỏ hoe mắt hỏi tôi: "Tại sao?" Tôi nhìn ánh mắt tan vỡ của anh ta, bỗng thấy nực cười. "Sao anh không đi hỏi người vợ hiền thục, người chị em tốt của tôi - Tiêu Vũ ấy?" Nhìn gương mặt tái mét của anh ta, tôi tựa lưng vào ghế. "Ồ, tôi quên mất, cô ta bị tôi giết rồi." "Người chết, là không biết nói đâu."
Báo thù
Kinh dị
2