Hứa Vãn Tinh từ từ hạ bàn tay đang sững lại giữa không trung xuống, luôn cảm thấy mình đã nói sai lời. Thật ra cậu chỉ muốn biết mùi hương trên người Hoắc Uyên là nước hoa hay là tin tức tố của anh thôi.
Lúc ở trên xe, cậu luôn ngửi thấy một mùi hương rất dễ chịu, giống như tiết trời đầu xuân, có làn gió xuân thổi qua băng tuyết, dưới ánh nắng mặt trời thấm đượm một chút se lạnh. Đó là cảm giác băng tuyết tan chảy, tựa như mùi gỗ tùng hòa quyện với tuyết đọng, khiến cả người cậu đều được thả lỏng.
......
......
Tin tức về cuộc liên hôn giữa hai nhà Hoắc, Hứa nhanh chóng lan truyền trong giới.
“ Anh bảo Hứa Hàm Ý đồng ý liên hôn với nhà họ Hoắc á? ”
“ Nhìn cách anh nói kìa, Hứa Hàm Ý nếu có thể liên hôn với nhà họ Hoắc thì cũng là trèo cao rồi còn gì? ”
“ Vấn đề đó là Hứa Hàm Ý cơ mà? Với tính cách của cậu ta làm sao mà chịu được... Hơn nữa không phải cậu ta đang mặn nồng với ai đó sao? ”
“ Anh ta chỉ bị rối lo/ạn tin tức tố thôi chứ có phải bị bất lực đâu, có gì mà không thể? ”
“ Nhưng mà hình như các anh nhầm rồi, người liên hôn với nhà họ Hoắc không phải Hứa Hàm Ý, mà là đứa con riêng mới được đón về tên Hứa Vãn Tinh kia kìa! ”
“ Chà chà! Nhà họ Hoắc mà cũng đồng ý cuộc hôn nhân này sao?! ”
Mà lúc này, Hứa Vãn Tinh đang ôm cuốn sổ kết hôn mới ra lò mà ngẩn người.
Sáng nay cậu đột ngột nhận được điện thoại của Hoắc Uyên bảo cậu đi đăng ký kết hôn. Cậu còn chưa kịp chuẩn bị gì đã bị đưa đến nơi đăng ký.
Từ lúc chụp ảnh thẻ đến lúc nhận chứng nhận, toàn bộ quá trình chưa đầy một tiếng đồng hồ, cậu đã từ người đ/ộc thân trở thành người có gia đình.
Nhìn thông tin trên sổ kết hôn, Hứa Vãn Tinh có cảm giác thẫn thờ.
Họ tên: Hứa Vãn Tinh Họ tên: Hoắc Uyên Ngày đăng ký: Ngày 30 tháng 11 năm 2025
Bức ảnh trên chứng nhận trông hai người không giống bạn đời mà ngược lại giống như những người lạ không quen biết.
Gương mặt Hoắc Uyên bình thản, không chút nụ cười, còn cậu thì biểu hiện càng cứng nhắc hơn, cười trông chẳng khác gì người máy.
Dưới nền đỏ rực, bức ảnh trông vô cùng kỳ quặc.
Đến mức nhân viên công tác còn phải hỏi đi hỏi lại xem họ có thực lòng muốn trở thành bạn đời của nhau hay không.
Sau khi nhận sổ kết hôn, cậu lại bị Hoắc Uyên đưa đi chụp ảnh cưới.
Nhiếp ảnh gia: “ Hai vị có thể đứng gần nhau hơn một chút được không, hiện tại hai người đứng cách nhau xa như một con sông vậy. ”
Hứa Vãn Tinh: “ ...... ”
Từ nhỏ cậu đã được dạy rằng giữa Alpha và Omega luôn có sự khác biệt. Tuy rằng Hoắc Uyên đã trở thành chồng trên danh nghĩa của cậu, nhưng giữa họ vẫn giống như người xa lạ. Tính đến nay, họ mới chỉ gặp nhau có hai lần.
Bỗng nhiên, Hoắc Uyên ôm lấy eo cậu, kéo gần khoảng cách của hai người lại.
Hứa Vãn Tinh gi/ật mình chớp mắt, nhìn anh trân trân, đến thở mạnh cũng không dám.
Nhiếp ảnh gia bất đắc dĩ nhắc nhở: “ Hứa tiên sinh hãy thả lỏng một chút, đối phương là chồng mới cưới của cậu, là Alpha của cậu, cậu nên biểu hiện thân mật một chút chứ đừng giống như người lạ vậy. ”
Hứa Vãn Tinh ngượng ngùng cười: “ Xin lỗi. ”
“ Nghỉ ngơi một lát đi. ” Hoắc Uyên buông cậu ra, nhạt giọng nói: “ Không cần khẩn trương như vậy, chụp đại vài tấm là được rồi. ”
Hứa Vãn Tinh hít sâu một hơi, cảm giác bị Hoắc Uyên ôm lấy vẫn chưa tan đi. Mùi nước hoa thanh nhạt trên người anh làm cậu rất bận tâm. Hơn nữa bọn họ đang chụp ảnh cưới, yêu cầu hai người phải thực hiện nhiều tư thế thân mật, cậu hoàn toàn không có cách nào thả lỏng được.
Ngay lúc Hứa Vãn Tinh đang nỗ lực điều chỉnh trạng thái của mình, trợ lý của Hoắc Uyên bỗng lên tiếng nhắc nhở: “ Hoắc tổng, cuộc họp bộ phận tài chính được ấn định vào bốn giờ chiều nay, hiện tại đã là ba giờ hai mươi phút rồi, có cần hoãn cuộc họp sang sáng mai không ạ? ”
Hoắc Uyên: “ Hoãn lại nửa giờ đi. ”
Hứa Vãn Tinh nghe thấy vậy thì cảm thấy hổ thẹn và tự trách. Chính vì cậu không thể nhập tâm nên những bức ảnh chụp ra không được lý tưởng, làm lãng phí rất nhiều thời gian.
Cậu hơi hé môi, nhìn gương mặt không chút cảm xúc của Hoắc Uyên, câu nói "Thực xin lỗi" vẫn không thể thốt ra được. Cậu nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái của mình, dưới sự chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia, cậu đã cùng Hoắc Uyên hoàn thành việc chụp thêm mấy bộ động tác đơn giản.
Sau khi buổi quay chụp kết thúc, Hoắc Uyên cùng trợ lý trở về công ty, còn Hứa Vãn Tinh ở lại phòng làm việc để chọn ảnh.
Hoắc Uyên đã chọn một phòng làm việc rất chuyên nghiệp, khiến hai người vốn dĩ không có tình cảm với nhau, qua kỹ thuật quay chụp của nhà thiết kế, lại trông vô cùng ngọt ngào.
Hứa Vãn Tinh nhờ nhân viên công tác gửi cho mình một bộ ảnh điện tử.
Đây là lần đầu tiên cậu chụp ảnh cưới, cũng có lẽ là lần cuối cùng, nên cậu muốn lưu lại làm kỷ niệm.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt cậu đã đến nhà họ Hứa sinh sống được một tháng. Chỉ còn vài ngày nữa là tới hôn lễ của cậu và Hoắc Uyên, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng tâm lý.
Hứa Vãn Tinh m/ua một bó hoa rồi đi đến nghĩa trang. Đứng trước bức ảnh đen trắng của mẹ, cậu lải nhải cả buổi trời: “Đúng rồi mẹ ơi, con kết hôn rồi. Anh ấy tên là Hoắc Uyên, là bạn đời hợp pháp của con. Chỉ tiếc là, con không có cách nào dẫn anh ấy đến gặp mẹ được.”