17

Ngày hôm đó, Tần Chiến im lặng rất lâu, rồi rời đi.

Kể từ đó, anh không đến tìm tôi nữa.

Thực ra, mỗi đêm sau khi chia tay, tôi đều ngủ không yên.

Tôi thường mơ á/c mộng, một lần lại một lần mơ thấy chúng tôi chia tay.

Cũng thường xuyên tỉnh dậy trong nước mắt.

Nhưng, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cuộc sống sẽ dần tốt lên, mọi thứ cuối cùng cũng sẽ được buông bỏ.

Cho đến một ngày, trong buổi teambuilding của công ty, có đồng nghiệp hỏi tôi có tin vào tình yêu không.

Tôi im lặng rất lâu, rồi cười và nói không tin lắm.

Tôi đã từng tin vào nó.

Người đó đã làm đủ thứ cảm động trên đời cho tôi, nâng niu tôi trong lòng bàn tay.

Nhưng tôi chỉ là người thứ ba ngoài hôn nhân của anh.

Vậy tình yêu rốt cuộc là gì?

Có một đồng nghiệp tò mò hỏi về tình cảm quá khứ của tôi, tôi uống một ly rư/ợu, mỉm cười.

“Tôi đã quên hết rồi.”

……

Thỉnh thoảng, tôi lại nhận ra bóng dáng của Tần Chiến.

Dưới nhà tôi, bên đường, trong nhà hàng.

Anh thường theo dõi tôi từ xa, nhưng chưa bao giờ bước đến trước mặt tôi.

Còn tôi, cũng luôn giả vờ không thấy, tiếp tục cuộc sống của mình.

Cho đến khi…

Tôi bị b/ắt c/óc.

Kẻ b/ắt c/óc là kẻ th/ù không đội trời chung của Tần Chiến, tôi mơ hồ nhớ rằng hắn tên là Chu Khôn.

Trong một nhà máy bỏ hoang, tôi bị trói trên ghế, miệng bị nhét một miếng vải, xung quanh có mấy người đàn ông mặc đồ đen, đều là tay sai của Chu Khôn.

Chu Khôn cầm d/ao kề vào cổ tôi, gửi video cho Tần Chiến, buộc anh phải đến một mình.

Trong video, sắc mặt Tần Chiến lạnh lùng, nhưng sự hoảng lo/ạn trong ánh mắt lại phản bội vẻ bình tĩnh của anh.

Video kết thúc.

Chẳng bao lâu sau, Tần Chiến đến.

Anhn chạy vội đến, ánh mắt quét qua người tôi, thấy tôi không sao thì thở phào nhẹ nhõm.

Anh tiến lên hai bước, nhìn về phía Chu Khôn.

“Thả cô ấy ra, yêu cầu gì cứ nói.”

Chu Khôn xoay xoay con d/ao trong tay, “vô tình” để lộ ra th/uốc n/ổ gắn trên người tôi.

“Tần Chiến, chúng ta cũng là kẻ th/ù cũ, tôi phải thử lòng thành của anh chứ?”

Ánh mắt Tần Chiến lướt qua vòng th/uốc n/ổ, sắc mặt bỗng trầm đi.

“Đừng có lảm nhảm, nói thẳng đi.”

Chu Khôn cười nói “thú vị”, rồi ném con d/ao xuống chân Tần Chiến.

“Tần Chiến, chúng ta từ từ chơi, không cần gấp, trước tiên c/ắt một ngón tay xem sao.”

Tôi sững sờ.

Chỉ thấy Tần Chiến từ từ cúi người, nhặt con d/ao trên đất.

Con d/ao trông rất sắc, ngay cả trong ánh sáng mờ ảo của nhà máy bỏ hoang cũng có thể thấy ánh sáng lạnh lẽo của nó.

Tôi vùng vẫy, muốn gọi Tần Chiến dừng lại, đừng làm điều ng/u ngốc.

Nhưng miệng tôi bị nhét ch/ặt, chỉ phát ra những âm thanh nghẹn ngào.

Tôi bị trói tay, mắt nhìn Tần Chiến cầm d/ao…

Tôi không dám nhìn, nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài.

Không khí tràn ngập mùi m/áu tanh.

Cằm tôi bỗng bị nắm ch/ặt, tiếng cười lạnh lùng của Chu Khôn vang lên trong nhà máy.

“Mở mắt!”

“Nhìn xem, Tần Chiến yêu cô bồ nhí này đến mức nào, một ngón tay, nói c/ắt là c/ắt.”

Tôi từ từ mở mắt, trong nước mắt thấy tay Tần Chiến che lại, chảy đầy m/áu.

Cùng với… một ngón tay đ/ứt nằm trên đất.

Trái tim tôi như bị x/é toạc ra.

Nhưng Tần Chiến từ đầu đến cuối không phát ra nửa tiếng, Anh đứng đó, lưng vẫn thẳng tắp.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong không trung.

Anh thấp giọng nói:

“Đừng khóc, không đ/au.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và thanh mai trúc mã là đôi phế vật nhất kinh thành

Chương 6
Ta cùng thanh mai trúc mã vốn là đôi kẻ vô dụng. Năm tám tuổi, đích huynh của hắn mắng chúng ta là lũ ngốc, xứng đôi với loài chó, cả ngày ấy chúng ta đều nhẫn nhịn. Đêm xuống, liền gọi huynh trưởng của hắn cùng đi tìm bảo vật, rồi đẩy y xuống nước, khiến thanh mai trúc mã của ta đường hoàng trở thành đích tử. Sau khi nếm trải sự ngọt ngào của việc làm kẻ vô dụng, chúng ta lại hướng mắt về phía phụ thân ta. Người chê mẫu thân vô dụng, chỉ sinh ra mỗi mình ta là nữ nhi, liền ngang nhiên rước ngoại thất vào phủ, ân ái mặn nồng. Ta cùng thanh mai trúc mã giả vờ vô dụng suốt một năm trời, mới lén bỏ thuốc đoạn tử tuyệt tôn vào trà của phụ thân, lại hạ độc kẻ ngoại thất kia. Phụ thân ngỡ là kẻ thù ám hại, sợ hãi không thôi, từ đó chẳng dám đưa ngoại thất về phủ nữa. Cứ ngỡ tháng ngày sau này không cần phải giả vờ vô dụng nữa. Nào ngờ đến năm cập kê, Quý phi tuyển phi cho Ngũ hoàng tử, liền vừa mắt ta vì thấy ta yếu đuối dễ bảo. Ngũ hoàng tử vốn lòng dạ độc ác, trong phủ thê thiếp đầy đàn. Khi bốn mắt nhìn nhau, ta cùng thanh mai trúc mã đều hiểu rõ. Lại đến lúc chúng ta phải liên thủ mà giả vờ vô dụng rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Diệu Diệu Chương 7