Tôi cùng Lục Hằng tới bệ/nh viện thăm bà nội một lần.
Bệ/nh của bà đã nặng đến mức có phần lú lẫn.
Dù Lục Hành gọi bà là “bà nội”, cũng giới thiệu tôi là bạn của hắn.
Nhưng bà lại nắm tay tôi, gọi một tiếng:
“Cháu ngoan…”
Bà run run mò dưới gối lấy ra mấy viên kẹo sữa Bạch Thố đã để lâu.
“Cháu của bà thích ăn cái này nhất…”
Bà cứ nhét hết viên này đến viên khác vào tay tôi.
“Ăn đi.”
“Đừng để bố cháu nhìn thấy.”
Đám bình luận trước mắt bỗng chậm lại rất nhiều:
[Trời ơi…]
[Bà nhận nhầm người rồi…]
[Bà tưởng phản diện là cháu ruột của mình.]
[Tự nhiên cay mắt quá.]
[Đáng lẽ người được bà yêu thương như vậy phải là phản diện mới đúng…]
Tôi đứng im tại chỗ.
Có lẽ vì bị cất dưới gối quá lâu nên kẹo đã hơi chảy mềm.
Lớp vỏ dính nhẹ vào đầu ngón tay, mùi sữa thoang thoảng trong không khí.
Tôi chậm rãi bóc viên kẹo ra rồi cho vào miệng.
… Rất ngọt.
Ngọt hơn bất kỳ viên kẹo nào tôi từng ăn trước đây.
Bà nội thấy tôi ăn thì cười rất vui.
Bàn tay g/ầy gò nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
“Cháu trai của bà sắp thi đại học rồi…”
Giọng bà đầy tự hào.
Tôi vô thức nhìn sang Lục Hằng đứng bên cạnh.
Hắn đang mím môi thật ch/ặt, khóe mắt hơi đỏ lên.
Bà nội vẫn nắm tay tôi, chậm rãi kể lại từng chuyện khi Lục Hằng còn nhỏ.
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Vì sao giữa khu phố cũ nghèo nàn ấy, ánh mắt Lục Hằng vẫn luôn sạch sẽ và sáng như vậy.
Vì sao dù bị bạo hành suốt thời gian dài, hắn vẫn giữ được sự dịu dàng và lương thiện.
Bởi vì luôn có một người yêu thương hắn thật lòng.
Lén để dành kẹo cho hắn.
Dùng đôi bàn tay già nua g/ầy guộc che chở cho hắn lớn lên.
Cuộc sống của hắn tuy cực khổ.
Nhưng ít nhất…
Hắn chưa từng thiếu tình yêu thương.
Đó thật sự là một thứ rất kỳ lạ.
Bà nội nói rất lâu mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Ngay cả lúc ngủ, khóe môi bà vẫn còn mang theo ý cười mãn nguyện.
Tôi lặng lẽ nhìn bà hồi lâu.
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất nhẹ.
Giống như có thứ gì đó mềm mại vừa khẽ chạm qua.
Ra khỏi phòng bệ/nh, Lục Hằng khẽ nói:
“Cảm ơn cậu đã tới thăm bà.”
“Lâu rồi bà mới vui như vậy.”
Tôi nhìn ánh nắng cuối hành lang bệ/nh viện.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy…
Có lẽ một cuộc sống bình thường nhưng được yêu thương thật lòng cũng không tệ đến thế.