Phản diện vô cảm

Chương 13

20/05/2026 11:57

Tôi cùng Lục Hằng tới b/ệnh viện thăm bà nội một lần.

B/ệnh của bà đã nặng đến mức có phần lú lẫn.

Dù Lục Hành gọi bà là “bà nội”, cũng giới thiệu tôi là bạn của hắn.

Nhưng bà lại nắm tay tôi, gọi một tiếng:

“Cháu ngoan…”

Bà run run mò dưới gối lấy ra mấy viên kẹo sữa Bạch Thố đã để lâu.

“Cháu của bà thích ăn cái này nhất…”

Bà cứ nhét hết viên này đến viên khác vào tay tôi.

“Ăn đi.”

“Đừng để bố cháu nhìn thấy.”

Đám bình luận trước mắt bỗng chậm lại rất nhiều:

[Trời ơi…]

[Bà nhận nhầm người rồi…]

[Bà tưởng phản diện là cháu ruột của mình.]

[Tự nhiên cay mắt quá.]

[Đáng lẽ người được bà yêu thương như vậy phải là phản diện mới đúng…]

Tôi đứng im tại chỗ.

Có lẽ vì bị cất dưới gối quá lâu nên kẹo đã hơi chảy mềm.

Lớp vỏ dính nhẹ vào đầu ngón tay, mùi sữa thoang thoảng trong không khí.

Tôi chậm rãi bóc viên kẹo ra rồi cho vào miệng.

… Rất ngọt.

Ngọt hơn bất kỳ viên kẹo nào tôi từng ăn trước đây.

Bà nội thấy tôi ăn thì cười rất vui.

Bàn tay g/ầy gò nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“Cháu trai của bà sắp thi đại học rồi…”

Giọng bà đầy tự hào.

Tôi vô thức nhìn sang Lục Hằng đứng bên cạnh.

Hắn đang mím môi thật ch/ặt, khóe mắt hơi đỏ lên.

Bà nội vẫn nắm tay tôi, chậm rãi kể lại từng chuyện khi Lục Hằng còn nhỏ.

Lúc này tôi mới hiểu ra.

Vì sao giữa khu phố cũ nghèo nàn ấy, ánh mắt Lục Hằng vẫn luôn sạch sẽ và sáng như vậy.

Vì sao dù bị bạo hành suốt thời gian dài, hắn vẫn giữ được sự dịu dàng và lương thiện.

Bởi vì luôn có một người yêu thương hắn thật lòng.

Lén để dành kẹo cho hắn.

Dùng đôi bàn tay già nua g/ầy guộc che chở cho hắn lớn lên.

Cuộc sống của hắn tuy cực khổ.

Nhưng ít nhất…

Hắn chưa từng thiếu tình yêu thương.

Đó thật sự là một thứ rất kỳ lạ.

Bà nội nói rất lâu mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Ngay cả lúc ngủ, khóe môi bà vẫn còn mang theo ý cười mãn nguyện.

Tôi lặng lẽ nhìn bà hồi lâu.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất nhẹ.

Giống như có thứ gì đó mềm mại vừa khẽ chạm qua.

Ra khỏi phòng b/ệnh, Lục Hằng khẽ nói:

“Cảm ơn cậu đã tới thăm bà.”

“Lâu rồi bà mới vui như vậy.”

Tôi nhìn ánh nắng cuối hành lang b/ệnh viện.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy…

Có lẽ một cuộc sống bình thường nhưng được yêu thương thật lòng cũng không tệ đến thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0