Có lẽ ngay từ đầu, tôi đã không nên mang tâm lý vui chơi đùa giỡn mà tiếp cận cậu.
Ai mà ngờ được tôi đã ba mươi tuổi rồi mà còn phải trải qua cảnh tượng thế này chứ.
24
Trên xe, Bùi Triệt cố chấp cắm mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoảnh đi quyết không chịu chạm mắt với tôi.
Tôi nhìn hai bàn tay đang ở ngay trong tầm tay giữa hai ghế ngồi, do dự một hồi lâu rồi vẫn đặt bàn tay mình phủ lên.
"Vẫn còn gi/ận à?"
Khoảnh khắc tôi đặt tay lên tay Bùi Triệt, tôi nhận ra rõ ràng cậu đã cứng đờ người trong giây lát.
Rất nhanh sau đó, cậu xoay người giấu mặt vào hõm cổ tôi.
"Tôi thì có gì đáng để gi/ận cơ chứ?
"Lục Thượng Hòa, đến hôm nay tôi mới phát hiện ra, ngay cả tư cách gi/ận anh tôi cũng không có."
Tôi vuốt ve đầu cậu để vỗ về.
Thế nhưng tôi lại chẳng thốt nên lời, thậm chí chính tôi cũng mơ hồ về mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi.
Bùi Triệt thấy tôi không đáp lại, ngẩng đầu lên chằm chằm nhìn tôi.
Nhìn một hồi, cậu lại càng lúc càng sát gần về phía tôi.
"Nếu đã không thể sở hữu được anh, vậy thì để tôi thuộc về anh là được chứ gì.”
"Tôi làm ch.ó cho anh, tự mình xích cổ rồi giao xích vào tay anh, cả đời chỉ quanh quẩn vây quanh một mình anh có được không..."
Chẳng kịp đề phòng, cậu áp môi hôn tới.
Còn tôi mang theo cảm xúc phức tạp chẳng rõ là có lỗi hay là dung túng mà hôn đáp lại.
Cũng may lúc lên xe tôi đã cho kéo tấm màn chắn riêng tư lên rồi.
Trong bầu không khí chật hẹp này, chỉ có hai người chúng tôi biết rõ tình cảnh ngượng ngùng bối rối đến mức nào.
Cậu lau đi sợi chỉ bạc vương giữa môi hai người, ngay giây tiếp theo liền rơi lệ lã chã.
"Thích anh nhiều lắm, tại sao chứ?"
Cậu vừa rơi nước mắt, vừa dằn dỗi hỏi chính mình, hoặc là đang hỏi tôi.
Tôi biết vì sao, bởi vì cậu giống như một bức thư tình chưa viết xong bị vứt vào thùng rác.
Người gửi thư chỉ sinh cậu ra, nhưng lại chẳng hề toàn tâm toàn ý đối xử tốt với cậu.
Nhưng nếu như có ai đó sẵn lòng nhặt nó lên, kiên nhẫn vuốt phẳng từng nếp gấp trên trang giấy, đọc kỹ từng chữ tình nhòe mờ.
Thì mới nhận được thứ tình cảm yêu thương bẩm sinh vô bờ bến chẳng có nơi nương tựa của cậu.
Nhưng tôi lại nói với cậu:
"Bởi vì cậu vẫn chưa gặp được người tốt hơn thôi. Chờ đến khi cậu gặp được rồi, cậu sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu."
25
Được rồi tôi thừa nhận. Có lẽ vào một khoảnh khắc nào đó mà tôi không màng tới, hoặc là vào chính ngày sinh nhật hôm ấy, tôi đã thật sự vì Bùi Triệt mà rung động.
Nhưng tôi biết con người ta ở độ tuổi đôi mươi rất dễ dàng thích một người khác.
Cậu vẫn còn trẻ, còn rất nhiều lựa chọn chưa từng nếm trải, còn rất nhiều chân tình chưa trao đi để phung phí.
Cho nên tôi không dám cùng Bùi Triệt cược cả nửa đời sau để đắm chìm vào mấy chuyện tình tình ái ái kia.
Tôi sợ. Tôi thừa nhận.
Thế nhưng Bùi Triệt lại lau khô nước mắt, nhìn tôi cất từng lời chắc nịch:
"Anh là người tuyệt vời nhất. Tôi dám bảo đảm."
Tôi nhìn cậu, c/âm nín chẳng thể thốt nên lời.
Đã từng chứng kiến những kẻ cùng lứa tuổi coi lợi ích là trên hết, đãi bôi đối phó.
Để rồi khi đối diện với thứ tình yêu chân thành và thấu suốt này.
Cho dù tôi có tự dối lòng mình đến đâu đi nữa, nhịp đ/ập nơi con tim cũng chẳng thể dối lừa nổi bộ n/ão.
Người trưởng thành ở bất kỳ độ tuổi nào cũng đều có quyền được rung động, ít nhất thì ở chỗ tôi, là như thế.
26
Không ngờ lời khuyên nhủ ân cần của tôi chẳng những không đuổi Bùi Triệt đi, mà ngược lại còn kí/ch th/ích m.á.u hiếu thắng vô bờ bến của cậu.
Mỗi một lần chạm mắt với cậu sau ngày hôm đó, trong mắt cậu chỉ toàn là sự sục sôi quyết tâm, háo hức muốn thử sức.
Và cũng kể từ ngày hôm đó, cậu bám lấy tôi đến cái mức độ khiến người ta phải kh/iếp s/ợ.
Chẳng cần nói tới loại người như Tề Bắc Viễn, ngay cả Hạ Bình Chi cũng chẳng thể tiếp cận tôi lấy nửa bước dưới mí mắt của Bùi Triệt.
Nói nghe khó nghe một chút, cậu chẳng khác nào một chú ch.ó coi nhà giữ thức ăn ngày càng lực lưỡng, tính toán chi li đến mức chịu không nổi.
Và kết quả của việc cậu cứ đi theo tôi mãi chính là, trong một bữa tiệc rư/ợu nọ, một người bạn thân mỉm cười nhìn Bùi Triệt rồi cảm thán với tôi:
"Thằng bé Bùi Triệt này, nhìn một cái là biết ngay do ông dạy dỗ ra rồi."
Tôi cũng nhìn về phía Bùi Triệt cách đó không xa đã thấp thoáng vài phần khí độ trầm ổn, cũng mỉm cười, lại còn mang theo chút tự hào không tự chủ được.
"Vẻ bề ngoài thì quả thực có vài phần giống thật. Nhưng ông không biết đâu, bản chất bên trong của cậu ấy vẫn còn trẻ con lắm."
Người bạn nghe xong nụ cười càng nở rộng hơn, vẻ mặt trêu chọc nhìn tôi.
"Thượng Hòa ơi, nhà cổ nhà ông sắp bén lửa rồi đấy nhé."
Tôi bất lực lắc lắc đầu, nhấp ngụm rư/ợu mà không đáp lời.
27
"Mọi người đang trò chuyện gì thế?"
Bùi Triệt bước tới bên cạnh tôi, thạo tay gi/ật lấy ly rư/ợu trên tay tôi.
"Sao lại bắt đầu uống rư/ợu rồi?"
"Sao lại không được uống chứ? Thượng Hòa, sao ông lại sống cái ngày tháng bị quản ch/ặt thế này rồi?"
Người bạn đón lấy chủ đề để trêu chọc tôi.
Bùi Triệt thần sắc nghiêm nghị, nghiêm túc trả lời:
"Dạo này dạ dày anh ấy không tốt, không được uống."
"Ồ~ tớ cứ tưởng hai đứa nhà cậu đang chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i cơ đấy, đến rư/ợu cũng không uống được."
Người bạn kéo dài giọng, trêu đùa hai chúng tôi.
Bùi Triệt đỏ bừng mặt, vô tình để lộ ra vài phần vẻ e ấp ngây ngô.
Đã lâu lắm rồi không thấy dáng vẻ đáng yêu này của cậu, tôi không khỏi đứng về phía người bạn mà cùng hùa vào trêu cậu.