3.

Đúng vậy, tôi kéo theo nữ chính sắp bị m/ó/c th/ận bỏ chạy.

Tôi thừa nhận là tôi có hơi bốc đồng.

Dù sao cũng làm thiên kim nhà giàu suối hai mươi năm, tôi tùy hứng quen rồi.

Đó là lý do tại sao tôi không muốn làm theo kịch bản.

Tôi sợ sau khi mình tiếp xúc với Bạch Lễ Nhiên…

Sẽ không nhịn được thuê người á/m s/á/t hắn.

Khi tôi nhìn lên, bầu trời vốn trong xanh giờ đã bị bao phủ bởi những đám mây đen dày đặc.

Tôi chợt nhớ tới lời hệ thống từng nói với mình.

Một khi trật tự thế giới bị phá vỡ, nó sẽ huy động tất cả mọi thứ để đuổi gi*t kẻ vỡ quy tắc.

Giờ tôi mới nhận ra hậu quả có thể hơi nghiêm trọng.

Tôi gọi hệ thống hai lần nhưng không ai trả lời tôi.

Sợ Lạc Minh Nhã bị liên lụy, tôi bảo cô ấy đến nhà tôi trốn, nếu có thể sống sót trở về tôi sẽ giải thích với cô ấy.

Có lẽ cảm thấy tôi không có á/c ý, Lạc Minh Nhã ngoan ngoãn đồng ý.

Còn tôi thì định tìm một nơi an toàn để ẩn náu, tiếp tục cố gắng liên lạc với hệ thống.

Camera dọc đường lóe lên ánh sáng đỏ kỳ lạ, giống như con mắt của á/c qu/ỷ, sẵn sàng đi săn bất cứ lúc nào.

Vì muốn thoát khỏi sự truy đuổi nên tôi chạy xa khỏi thành phố.

Tuy nhiên, tình trạng thể chất của tôi không cho phép, mới chạy được vài bước đã bắt đầu thở hổ/n h/ển.

Tôi cũng nhanh chóng nhận ra mình lạc đường rồi.

Giày cao gót quá vướng víu nên tôi tháo chúng ra.

Tôi trốn trong một tòa nhà bỏ hoang.

Vừa nãy tôi nặng tay t/át mạnh Bạch Lễ Nhiên hai cái, lòng bàn tay còn hơi sưng đỏ, đến giờ vẫn còn đ/au âm ỉ.

Khi đang xoa lòng bàn tay, tôi chụp được mấy cục đ/á vụn rơi xuống từ trần nhà.

Hình như có tiếng gì đó phát ra từ phía trên, vang lên xào xạc.

Nhưng tôi bị thu hút bởi tiếng bước chân cách đó không xa trước.

Có người đi ngược sáng hướng về phía tôi.

Tôi híp mắt, chỉ nhận ra đó là một người đàn ông mặc vest đen với bờ vai rộng và đôi chân dài.

Lúc này, anh ta từ từ cúi đầu đeo găng tay đen vào.

Chuông báo động trong lòng vang lên.

Tôi đi chân trần trốn sau bức tường, đầu ngón tay lại đụng trúng vết nứt rộng chừng một cánh tay trên tường.

Còn chưa kịp phản ứng, bức tường ầm ầm đổ xuống đã nhấn chìm tôi….

Nhưng sau vài giây, cảm giác đ/au đớn vì bị vật thể to lớn n/ệ/n vào người không hề xuất hiện.

Người đàn ông dùng một tay đỡ gáy tôi, ôm tôi vào lòng.

Găng tay da lạnh lẽo khiến tôi rùng mình.

Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến từ trên đầu mình, người đó cố tình hạ tông giọng.

“Nấp cho kỹ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm