Là Đại Boss của phó bản 059, số người hắn ăn còn nhiều hơn số muối tôi ăn nữa.

"Sao chậm chạp thế?" Boss thấy họ đến, có chút mất kiên nhẫn: "Hơn nữa không phải là ba người sao? Sao lại thiếu một?"

Dừng một chút, hắn lại hỏi: "Chìa khóa đâu?"

"Người còn lại không biết chạy đi lúc nào rồi. Chìa khóa bị tôi vứt ngoài lề đường rồi, lát nữa đến giờ ăn thì gọi cô ta dậy. Cô ta không phải gh/ét nhìn thấy m.á.u sao?"

Học trưởng lúc này lại rất chu đáo, cười c.h.ế.t đi được, vừa nãy trói tôi suýt chút nữa g/ãy cả tay tôi.

15.

"Học... Học trưởng, "đến giờ ăn" là... là gì ạ?"

Mãi cho đến khi giọng nói r/un r/ẩy của cô gái vang lên, hai Boss đang trò chuyện vui vẻ mới nhận ra rằng, đây không phải là lúc tốt để tán gẫu.

"Đến giờ ăn thì là đến giờ ăn thôi." Học trưởng mím môi cười, vẫn giữ được phong thái hotboy năm nào.

Vẻ mặt anh ta vẫn dịu dàng, nhưng khuôn mặt bắt đầu mục rữa, giống như quá trình th/ối r/ữa được tăng tốc lên hàng chục lần. Bên dưới lớp da mặt mốc xanh là những con giòi cuồn cuộn như sóng nước.

Lận Sương...

Khoan đã, Lận Sương đâu rồi?

À, cô ta ngất xỉu rồi.

Ng/u Lân hét lên rồi khụy xuống đất, lớp trang điểm trên mặt lem luốc hết cả.

"Lận Sương! Lận Sương tỉnh dậy đi!" Cô ấy vừa ra sức vỗ vào mặt Lận Sương vừa cố gắng kéo cô ta lùi lại, dù bản thân cũng chẳng đủ can đảm để đứng dậy.

"Thật sự kinh khủng đến vậy sao?" Học trưởng thở dài một cách tổn thương: "Lúc anh còn sống, bọn họ thích khuôn mặt này lắm mà. Tâm tư phụ nữ thật khó đoán."

"Ngươi cũng nói đó là lúc còn sống." Người Thợ Làm Búp Bê cạn lời đến nghẹn họng: "Hai đứa cũng đủ rồi, ra tay đi."

Không biết có phải ảo giác của tôi không, Người Thợ Làm Búp Bê dường như liếc nhìn về phía tôi.

... Chắc chắn là ảo giác.

Tôi siết lấy tay Tô Nhược Nghiên. Cô ấy hoàn toàn không r/un r/ẩy chút nào, tâm lý quả thực quá mạnh mẽ.

"Cậu có sợ không?" Thật bất ngờ, người thì thầm bên tai tôi lại chính là cô ấy: "Có cần tôi giúp cậu bịt mắt lại không?"

Điều này khiến tôi cảm thấy buồn cười.

"Cậu quên rồi à, tôi là NPC chứ không phải người chơi." Tôi dùng khuỷu tay chọc cô ấy, "Cậu không định đi c/ứu họ à? Họ là đồng đội của cậu mà."

Tô Nhược Nghiên cũng cười theo, "Có những người không đáng được c/ứu." Cô ấy nói, "Nhưng tôi đến đây lần này, thực sự là để c/ứu một người."

"Cậu c/ứu được chưa?" Tôi sững lại. Cô ấy định c/ứu ai?

Ngoài ba người họ ra, ở đây còn người sống nào nữa đâu?

"Chưa." Tô Nhược Nghiên thở dài, "Nhưng tôi..."

"A a a a a a a! Đừng! Đừng lại gần!"

Tiếng khóc thét đi/ên dại c/ắt ngang lời cô ấy, sau đó là một tiếng 'bịch' trầm đục.

Hơi quen tai, giống như tiếng d.a.o ch/ặt vào vật cứng. Nhưng... rốt cuộc là âm thanh gì vậy nhỉ?

Tôi cố gắng hồi tưởng, và trong lúc đang suy nghĩ, một cánh tay đ/ứt lìa đã bay tới gần chỗ tôi.

Mềm mại, trắng trẻo, là tay của Ng/u Lân.

Ồ. Tôi chậm rãi nhận ra, vừa nãy đó là tiếng ch/ặt xươ/ng.

16.

"Đừng nhìn."

Một bàn tay từ phía sau che kín mắt tôi. Giọng Tô Nhược Nghiên hơi khô khốc: "Hơi m.á.u me và b/ạo l/ực đấy."

Thật ra tôi đã quen rồi, nhưng vẫn rất cảm ơn cô ấy vì sự tinh tế này.

May mắn thay, việc bị che mắt không hề cản trở tôi thưởng thức cốt truyện.

"Tại sao?" Lời chất vấn xen lẫn tiếng khóc nấc của Ng/u Lân hơi chói tai: "Bọn em đều làm theo bài công lược đó mà! Mọi chuyện đáng lẽ phải như thế! Tại sao lại sai? Tại sao anh không yêu em?"

"Các ngươi quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c Boss của phó bản mà còn có cả bài công lược chuyên môn để tham khảo sao?" Giọng Boss tăng lên một quãng tám: "Hơi gh/ê t/ởm rồi đấy."

"Mặc dù đã không làm người lâu rồi, nhưng ta nhớ, cái gọi là tình yêu trong miệng loài người không phải là thứ này." Giọng Người Thợ Làm Búp Bê bình lặng như nước giếng cổ: "Quá gh/ê t/ởm. Cô không xứng làm cả búp bê của ta."

Trong chớp mắt, vô số tiếng sột soạt truyền đến từ xung quanh.

Tôi nghe thấy Tô Nhược Nghiên khẽ nôn khan một tiếng: "Đây là cái gì vậy?"

"Các đồng nghiệp của tôi. Đừng nhìn họ thế này, thật ra ngày thường dễ thương lắm." Tôi thở dài, gỡ tay cô ấy khỏi mắt tôi, rồi áp lên mắt chính cô ấy, "Cứ nhân cơ hội này, cậu nhắm ch/ặt mắt lại, tôi sẽ đưa chìa khóa cho cậu nhé."

Sau khi chắc chắn cô ấy không nhìn thấy gì, tôi xoa xoa hai tay. Rồi thò tay vào khoang bụng mình.

Việc mò tìm chìa khóa giữa những tổ chức cơ thể nhớp nháp không hề đơn giản, hơn nữa đây còn là lần đầu tiên tôi làm chuyện này.

May mắn là tôi đã sờ thấy.

Tôi nhặt chiếc lá bên cạnh lau sạch chìa khóa, rồi nhét vào tay Tô Nhược Nghiên, cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

"Chúc mừng cậu!" Tôi xoa đầu cô ấy, giống như đã từng làm vô số lần trước đây, "Cậu hoàn thành trò chơi rồi."

Lời vừa dứt, cả mặt đất bắt đầu rung chuyển, một cánh cổng sắt từ phía sau Boss trồi lên.

"Không được mở mắt, vì hơi gh/ê t/ởm đấy." Tôi ôm lấy cái lỗ thủng vừa bị móc ra ở bụng dưới mình, "Ngay bây giờ, cứ chạy thẳng về phía trước."

Cánh cổng xuất hiện đột ngột từ từ mở ra. Tôi dùng sức đẩy Tô Nhược Nghiên một cái, nhưng cô ấy lại phản xạ cực nhanh mà tóm lấy tay tôi.

"Tôi muốn đi cùng cậu." Cô ấy nắm ch/ặt cổ tay tôi. Dưới ánh sáng trắng chói lòa bên ngoài cánh cổng, tôi gần như không thể nhìn rõ mặt cô ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đả Hồn Tiên Ngoại Truyện: Ngọn đèn 25 năm

Chương 12
Khi tôi vừa chào đời, trưởng bối trong tộc đã xem mệnh cho tôi, nói rằng số mệnh của tôi là “ngọn đèn 25 năm”. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ có thể sống đến năm 25 tuổi. Nhưng mệnh tôi lại vượng phu, nhà nào cưới được tôi, nhà đó sẽ được phúc đức soi sáng như đèn. Hơn nữa, chỉ cần sau khi tôi chết vẫn tiếp tục thờ phụng tôi, thì con cháu đời đời trong gia đình ấy đều có thể được tôi phù hộ. Vì thế, tôi còn chưa đầy một tháng tuổi, người đến nhà hỏi cưới đã suýt giẫm nát bậc cửa nhà tôi. Cha tôi chẳng những không lo lắng cho tính mạng của tôi, ngược lại ngày nào cũng bận rộn chọn lựa những người con rể được đưa đến tận cửa. Mẹ tôi đang ở cữ đã làm ầm ĩ một trận, nhưng căn bản chẳng có ai để tâm. Sau đó, bà cũng không làm loạn nữa, chỉ ngày ngày ôm chặt lấy tôi trong lòng. Khi tôi còn chưa tròn 1 tuổi, đã được định hôn ước từ bé với một cậu bé họ Trịnh, lúc ấy mới 6 tuổi. Nhưng mẹ tôi không cho bọn họ có cơ hội cử hành nghi lễ đính hôn. Ngay trong đêm hôm đó, bà ôm tôi lén lên chuyến tàu trở về nhà ngoại. Năm nay, vừa qua sinh nhật 24 tuổi, tôi đột nhiên nhận được hai tấm thiệp mời. Một tấm là thiệp hỷ, mời dự đám cưới của người họ Trịnh. Một tấm là thiệp tang, người chết chính là cha tôi.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
286
Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
Âm Châu Chương 12