Ta vốn tưởng chí nguyện đời này đã hoàn toàn hết hy vọng, ai ngờ tiểu Thái t.ử sáu tuổi của Đại Chu lại là một tên m/ù.
“Muội muội, muội là con nhà ai?”
“Muội muội, muội đẹp quá, có ăn bánh không?”
“Muội muội, miếng ngọc bội này đẹp lắm, muội thích không? Cho muội cầm chơi này.”
“Muội muội…”
Muội muội cái gì mà muội muội!
Ai là muội muội của ngươi?
M/ù thật à?
Không nhìn ra ta còn lớn hơn ngươi sao?
Ta nghe đến mức lỗ tai cũng sắp chai, trong lòng càng lúc càng bực bội.
Nếu là người bình thường dám đứng trước mặt ta lải nhải như vậy, ta đã cho một quyền từ lâu rồi.
Đáng tiếc trên đường từ hồ trở về nhà, ta lại gặp đúng đội săn b.ắ.n của Thái t.ử Chu Cẩn.
Mà tên đại ngốc m/ù mắt trước mặt ta lúc này chính là đích trưởng t.ử do Hoàng đế và Hoàng hậu đương triều sinh ra, Thái t.ử Chu Cẩn.
3.
Vừa nhìn thấy ta, tiểu t.ử kia lập tức cưỡi con ngựa nhỏ chạy tới, tốc độ nhanh đến mức đám người phía sau đều hoảng hốt đuổi theo.
Hắn nắm lấy tay ta, gương mặt đỏ bừng, đôi mắt lại sáng chẳng khác gì sói đói giữa đêm nhìn thấy thức ăn, nhìn đến mức khiến người ta sởn cả da đầu.
Nếu lúc đó chỉ có một mình hắn, ta đã quay đầu chạy từ lâu.
Nhưng với dáng vẻ vô hại như một đứa trẻ tám tuổi của ta, đám hạ nhân vẫn sợ ta làm hại Thái t.ử nhà bọn họ, thế là người trước kẻ sau vây kín xung quanh, chẳng chừa lại nổi một kẽ hở.
Không còn đường nào để chạy, ta chỉ có thể đứng đó chịu trận.
“Muội muội, sao muội không nói gì?”
Thấy ta không để ý mình, miệng Chu Cẩn lập tức méo xuống, đôi mắt cũng nhanh chóng đỏ lên, nhìn bộ dạng ấy rõ ràng là thật sự sắp khóc.
Ta hoảng h/ồn, theo bản năng nhét luôn chiếc bánh trong tay vào miệng hắn.
“Không… không được khóc!”
Hắn ư ư hai tiếng vì miệng bị bánh chặn kín, sau đó theo bản năng nhai vài cái.
Dưới ánh mắt chờ mong của tất cả mọi người, Chu Cẩn hít hít mũi, cuối cùng cũng nhịn được nước mắt, sau đó lập tức mở miệng đòi hỏi.
“Ngọt quá, ta còn muốn muội muội đút.”
Trong nháy mắt, Ngô tổng quản đang theo hầu bên cạnh Hoàng đế nhìn ta với đôi mắt sáng rực như vừa gặp được c/ứu tinh.
“A Nhược cô nương được Thái t.ử điện hạ yêu thích như vậy, quả là phúc lớn bằng trời!”
“Đáng mừng, thật sự đáng mừng!”
Ta lập tức trợn tròn mắt.
Hắn?
Thái tử?
Ta còn đáng tin hơn hắn được không!
Thế là một nam hồ ly tinh vừa mới hóa hình như ta lại bị người ta coi thành một tiểu cô nương mềm mại, sau đó chẳng hiểu sao bị đưa thẳng vào cung.
Bọn họ vội đến mức thậm chí chẳng buồn điều tra rõ thân phận thật của ta.
Đủ thấy tên ngốc Chu Cẩn ngày thường khó hầu hạ đến mức nào.
Bàn tay nhỏ của hắn vẫn nắm ch/ặt lấy ta. Trên gương mặt còn vương nước mắt, vậy mà hắn lại cười rạng rỡ như hoa nở, vui vẻ đến mức người khác chỉ nhìn thôi cũng cảm nhận được.
Thấy ta quay đầu nhìn mình, hắn lập tức nhe răng cười ngốc nghếch.
“Muội muội về nhà với ta rồi!”
Ta cúi đầu, cả khuôn mặt đen như than.
Hoàng đế với Hoàng hậu không phải đầu óc cũng có vấn đề đấy chứ?
Vậy mà thật sự định truyền ngai vàng cho một tên ngốc như thế này?
đi/ên rồi à?
Nhưng nghĩ kỹ lại…
Hồ ly tinh chúng ta trời sinh đã thông minh.
Nếu sau này tên ngốc này thật sự lên làm Hoàng đế mà vẫn thích ta, chẳng phải ta sẽ trở thành phi t.ử hoặc Hoàng hậu hay sao?
Đến lúc ấy, muốn làm một Tô Đát Kỷ, khiến triều đình trên dưới long trời lở đất, chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Nghĩ như vậy, ta bỗng cảm thấy tên ngốc trước mặt thuận mắt hơn hẳn.
Chu Cẩn nhìn sắc mặt ta thay đổi liên tục, chớp chớp đôi mắt to, rồi bỗng nghiêm túc nói:
“Sắc mặt muội muội giống phụ hoàng của ta.”
Ta sửng sốt.
“Cái gì?”
“Lúc thì trời nắng, lúc thì trời mưa, thỉnh thoảng còn có sấm.”
Hắn nói vô cùng chân thành, vẻ mặt hoàn toàn không giống đang trêu chọc, còn ta chỉ cảm thấy hắn đúng là đồ ngốc.
Ta bất chấp lễ nghi, trực tiếp vươn tay vò mạnh hai má hắn.
“Ồ, ngươi còn biết nhìn sắc mặt cơ đấy?”
Ta dùng sức không nhẹ, vậy mà hắn vì được ta chủ động thân cận lại cười ngây ngô đến mức hai mắt cong thành hình trăng khuyết.
“Ta lợi hại lắm đó.”
Ta nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể thở dài trong lòng.
Đúng là ngốc thật.
4.
Hoàng đế nhìn bề ngoài ôn hòa nhã nhặn, lúc nói chuyện cũng chẳng hề tỏ ra nóng tính, nhìn thế nào cũng giống một người dễ gần.
Nhưng vừa gặp mặt xong, trên đường Chu Cẩn dắt ta trở về Đông cung, chúng ta lại nhìn thấy Ngô tổng quản dẫn theo mấy người, kéo lê vài hạ nhân trên mặt đất chẳng khác gì kéo lợn c.h.ế.t.
Trong số những cung nữ thái giám kia có cả nam lẫn nữ, nửa thân dưới đều bị m.á.u thấm đỏ, cả người mềm nhũn nằm trên đất, sống c.h.ế.t chẳng rõ.
Ngô tổng quản thấy chúng ta đi ngang qua, hành lễ xong còn cố ý nói thêm một câu:
“Đều là đám không tận tâm hầu hạ chủ tử, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng oan.”
Tuy ta là yêu tinh, nhưng đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng tà/n nh/ẫn như vậy, nhất thời sợ đến co người lại.
Bàn tay lập tức bị Chu Cẩn nắm ch/ặt.
Hắn nghiêng người ôm ta vào lòng, dùng chính thân thể mình che khuất cảnh tượng đầy m.á.u phía trước, giọng nói còn cố ý tỏ ra thật mạnh mẽ.
“A Nhược không sợ!”
Bàn tay hắn hơi run, ngay cả lông mi cũng khẽ rung lên.