CÔ GÁI SỨ

Chương 1

05/12/2025 09:49

Mẹ tôi là người phụ nữ khéo tay nhất trong làng.

Cô gái sứ làm ra từ tay bà đều tinh xảo cực .

Cái gọi là tượng sứ, chính là dùng thủ pháp đặc biệt l//óc xư// ơng của bé gái, chỉ để lại một lớp da mỏng.

Nếu như em bé có dung mạo không đẹp, sẽ dùng d/ao bạc khắc lên d//a n// on những hoa văn sống động như thật.

Để giữ được hình dáng, cuối cùng còn phải quét lên bên ngoài từng lớp từng lớp men bóng.

Đợi đến khi cơ thể bé gái hoàn toàn cứng đờ, men bóng đông lại, như vậy, một cô gái sứ hoàn mỹ sẽ ra đời.

Cô gái sứ là một vật hiếm có, người có tiền tranh nhau đến làng chúng tôi m/ua.

Cô gái sứ đầu tiên mà mẹ tôi làm ra là chị gái tôi.

Vừa làm xong đã bị người ta m/ua đi với giá cao, khiến người trong làng vô cùng ngưỡng m/ộ.

Nhưng khi mẹ tôi dùng bí thuật này lên người tôi, lại xảy ra chút khác thường.

Tôi bị làm thành cô gái sứ nhưng không ch*t, ngược lại càng lớn càng yêu kiều động lòng người.

Lớp men trắng như ngấm vào cơ thể tôi, được da tôi tự động hấp thụ, khiến da tôi trắng như tuyết, xươ/ng cốt nhẹ bẫng.

Khi tôi dần lớn lên, ánh mắt của đàn ông trong làng đều không kìm được mà đặt lên người tôi.

Họ thỉnh thoảng trêu chọc, "Thím Hai à, con gái thím lớn lên chắc chắn sẽ là một mỹ nhân, đôi mắt mày ngài sinh ra thật xinh đẹp."

"Chậc chậc, chỉ là bây giờ còn bé quá, chỗ cần lớn còn chưa lớn."

Bác Phúc hàng xóm ghé vào tường rào cười d//âm đ//ãng, "Đợi đến khi phát triển đầy đủ, không biết sẽ là cái mùi vị mê h/ồn gì nữa ha ha."

Từ đó về sau, đàn ông trong làng đều mong tôi mau trưởng thành.

Bởi vì mẹ tôi đã tuyên bố, đến lúc đó sẽ công khai b/án đấu giá đêm đầu của tôi, ai trả giá cao nhất sẽ được.

Mỗi lần họ nhìn vào cơ thể tôi, ánh mắt đều mang theo d// âm d// ục và chờ đợi.

"Ồ, đây không phải là tiểu mỹ nhân nhà lão Lý sao."

"Cái eo này uốn éo, có phải bây giờ đã muốn đàn ông rồi không, bảo mẹ mày b/án đấu giá mày sớm đi thôi."

Tôi ôm chậu giặt đồ từ bờ sông về nhà, trên đường toàn là tiếng trêu chọc của đàn ông.

Cho đến khi thím Từ kéo tôi lại, hung dữ nói với đám đàn ông kia, "Đi đi đi, về nhà mà trông vợ chúng mày đi."

Thím Từ là người đàn bà góa nổi tiếng hung dữ trong làng, không ai dám trêu chọc.

Bà sớm đã mất chồng, không được hai năm thì con trai ch*t vì bệ/nh tật, một mình sống cũng rất khó khăn.

Cả làng, chỉ có thím Từ đối đãi với tôi như đối với một cô gái bình thường.

"Nghe nói không, hôm nay nhà chị Ngô cũng mở đàn làm cô gái sứ đấy."

"Chẳng phải là bọn họ thấy con bé sinh ra xinh đẹp hay sao, cho dù không làm được cô gái sứ biết đâu sau này cũng b/án được giá tốt."

Thím Từ kéo mạnh tôi đi về phía nhà họ Ngô.

Vừa đi đến trước sân nhà họ Ngô, đã thấy phía trước một đám đông vây quanh xem náo nhiệt.

Chị Ngô ôm đứa bé vừa mới sinh, vẻ mặt mong đợi đứng trước tế đàn.

Mẹ tôi đeo một chuỗi hạt màu đỏ tươi trước ng/ực, ở bên cạnh chỉ huy bày biện đồ vật.

"Thấy chưa, mẹ cháu đích thân đến đấy, hôm nay chắc chắn sẽ thành công."

Tôi không đáp lời thím Từ, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động trên tế đàn.

Kể từ khi mẹ tôi làm chị gái tôi thành cô gái sứ, b/án được giá cao, người trong làng không ít người đến hỏi mẹ tôi bí thuật này.

Nhưng bà không dễ dàng chịu đem bản lĩnh này ra cho người khác xem.

Xem ra lần này chị Ngô vì muốn thành công, đã bỏ ra không ít tiền.

Mặt trời buổi trưa vừa lên đến đỉnh đầu, liền nghe thấy trên tế đàn vang lên một tiếng hô lớn.

"Giờ ngọ đã đến, tế nữ thành sứ."

Mẹ tôi từ trong tay con dâu nhà họ Ngô nhận lấy đứa bé gái. Trên tay bà cầm một chiếc búa sắt cổ kính, hung á/c nhắm ngay vào đứa bé trên tế đàn.

Giây tiếp theo, tiếng khóc x/é tim x/é phổi vang lên dưới ánh mặt trời gay gắt.

Bước đầu tiên để làm tượng sứ, chính là đ/ ập g//ãy từng t// ấc x// ương c// ốt của đứa bé.

Ngay sau đó, dưới sự chú ý của mọi người, mẹ tôi dùng một chiếc nhíp dài và sắc nhọn đ// âm sâ // u vào r //ốn của đứa bé.

Chiếc nhíp đó đ// ảo tới đ ảo lui trong cơ thể, cho đến khi b// óc t //ách hết từng mảnh xư// ơng v// ụn mới chịu dừng tay.

Nhìn đứa bé sắp khóc đến đ/ứt hơi, bà vội vàng dùng tay gọi con dâu nhà họ Ngô bên cạnh.

"Mau cho con cô uống canh th/uốc."

Đây là một bước quan trọng nhất để làm cô gái sứ, nếu như lúc này đứa bé ch*t, sẽ không thể tạo hình được.

Cho nên, nhất định phải dựa vào bí dược trong tay mẹ tôi để giữ mạng.

Hai thìa canh th/uốc đổ xuống, tiếng khóc của đứa bé lại dần dần vang lên.

Những người dưới tế đàn dường như đang xem một màn biểu diễn tinh xảo, vỗ tay hoan hô.

Không biết năm đó khi mẹ tôi làm tôi thành cô gái sứ, có phải cũng giống như bây giờ không.

Vừa nghĩ đến đây, trong đầu tôi hiện lên vài giây hình ảnh quen thuộc.

Nụ cười dữ tợn giả tạo của mẹ tôi, một con d/ao bạc sáng loáng.

Còn có, nỗi đ/au thấu xươ/ng không thể nào tiêu tan.

Tôi rùng mình một cái, lắc đầu nhìn về phía tế đàn.

Khi da thịt của đứa bé đã được kh//ắc thành những đường nét tinh xảo, trên mặt mẹ tôi cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng.

"Da xươ/ng đã thành, quét men lên màu."

Ngay lúc mọi người đều cho rằng lần này cô gái sứ nhất định sẽ thành công.

Đột nhiên, trên không trung tụ lại mấy đám mây đen che khuất ánh mặt trời gay gắt.

Bốn phía tế đàn cuồ/ng phong nổi lên, cát vàng cuốn theo làm mờ mắt mẹ tôi.

Chuỗi hạt màu đỏ trước ng/ực bà lóe lên ánh sáng yêu dị.

Người trong làng nhìn cảnh tượng trước mắt, đều không biết làm sao.

Chỉ nghe mẹ tôi trên tế đàn nhắm mắt lại, thở dài nói, "Hỏng rồi! Cát vàng che khuất mặt trời, ắt có tai họa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
12 Nến Âm Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thiên Kim Thật Sự Trở Về, Thái Tử Sai Ba Người Đàn Ông Đến Quyến Rũ Ta

Chương 9
Ta là chân kim được đón về từ núi sâu. Kẻ giả kim kia thấm nhuần thư hương, khí chất xuất chúng, vốn là nhân tuyển phi tần thái tử do Bác Lăng Dung gia nuôi dưỡng từ nhỏ. Thái tử sợ đồ quê mùa như ta cướp mất hôn sự với người trong tim hắn, bèn sai mấy huynh đệ đến quyến rũ ta. Ta đều chẳng từ chối ai. Hôm nay sờ sờ cơ bụng của Tướng quân Thượng trẻ. Ngày mai lại vỗ nhẹ mông cong của Hầu gia Lục nhỏ. Rảnh rỗi còn trêu chọc cả thái tử - thuần túy để chọc nôn người ta. Ba tháng sau, các huynh đệ thái tử đều thề dốc bảo đã hạ gục được ta. Trên bàn tiệc, không khí đột nhiên yên ắng lạ thường. Mấy người vì chuyện ai mới thực sự chiếm được ta mà tranh cãi đỏ mặt tía tai, thậm chí lao vào ẩu đả. Khi nhận ra bị ta lừa, bọn họ đồng lõa tìm ta thanh toán. Ngoại ô, mấy kẻ bị ta đánh gục nằm rên rỉ trên đất. Chẳng ai hiểu nổi vì sao một đứa quê mùa từ núi ra lại có võ công kinh hồn đến thế. Ta lau vết máu trên kiếm, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người. "Nga Mi Sơn chứ đâu, ta chưa nói sao?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
2
độc nô tì Chương 8