Đôi chân của người nắm quyền nhà họ Quý đã khỏi b/ệnh rồi.
Ngày hôm sau, tin tức này đã lan truyền rầm rộ khắp hang cùng ngõ hẻm.
Lời giải thích đối ngoại của Quý Minh Tước là, nguyên nhân khiến anh không thể đứng lên được phần lớn là do rào cản tâm lý, hôm đó nhìn thấy người yêu gặp nguy hiểm, vì quá nóng lòng nên đã bứt phá khỏi giới hạn của bản thân mà vùng đứng dậy.
Thế nhưng lời anh nói với tôi lại là, thật ra chân của anh đã khỏi từ lâu rồi.
Tôi vắt óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu nổi: "Thế sao ngày nào anh cũng ngồi xe lăn làm chi?"
Quý Minh Tước: "Làm vậy có thể tránh được rất nhiều phiền phức, để tung hỏa m/ù cho kẻ địch."
Chương 12:
"Với lại không cần phải tự đi bộ, ngồi thế cũng khá thoải mái."
"..."
"Lười cho ch*t anh đi."
Trong lòng tôi vẫn thấy hậm hực không vui, liền bắt đầu giở giọng âm dương quái khí: "Vậy mà anh dám giấu diếm cả em luôn cơ đấy, chắc là Tổng giám đốc Quý đóng kịch vất vả lắm nhỉ~"
Quý Minh Tước sải hai ba bước tiến lại gần, tóm ch/ặt lấy tay tôi: "Gọi chồng đi."
Tôi bướng bỉnh không nghe: "Tổng giám đốc Quý!"
Anh nhéo lấy đôi má của tôi: "Gọi chồng đi."
Tôi mặc kệ: "Quý! Minh! Tước!"
Quý Minh Tước lập tức cúi đầu ngậm lấy môi tôi, anh giữ ch/ặt sau gáy ép tôi vào một nụ hôn nồng nhiệt.
"Ưm ưm ưm..."
[Ting! Quá trình tải dữ liệu đã hoàn tất.]
Một giọng nói điện tử chợt vang lên chói lói trong đầu tôi: [Nhiệm vụ công lược đang tiến hành, ký chủ: Phó Linh, mục tiêu công lược: Quý Minh Tước. Kiểm tra độ hảo cảm của mục tiêu công lược... Vãi chưởng, sao lại sắp lên tới một trăm phần trăm rồi?]
???
Cái hệ thống ch*t giẫm, hóa ra cái chuỗi phần trăm đó chính là độ hảo cảm mà Quý Minh Tước dành cho tôi à?
Bây giờ mới chịu ló mặt ra, hại ông đây cứ tưởng đó là cái thanh tiến độ đếm ngược ngày "đăng xuất" của mình chứ.
Phù, đúng là tự mình dọa mình hết h/ồn mà.
[Nhiệm vụ hoàn thành, chúc mừng ký chủ, hệ thống phát hiện ký chủ đã qu/a đ/ời ở thế giới thực, trao thưởng cho ký chủ được tiếp tục sống sót tại thế giới này, nguyên chủ Phó Linh đã đi đầu th/ai chuyển kiếp rồi.]
[Bai bai nha, tan làm rồi tan làm thôi.]
Hệ thống vội vã đến rồi lại vội vã rời đi, nhanh đến mức tôi còn ngỡ đó chỉ là ảo giác của bản thân.