Hộp đen rất khó mang theo.
Bọn chúng chắc hẳn đã dùng c/ưa điện c/ắt nó ra.
Rồi lấy thiết bị lưu trữ bên trong.
Tôi định đưa cô bé ra ngoài trước rồi báo cáo lên cấp trên.
Không ngờ lại đúng lúc gặp đám người kia mang thiết bị lưu trữ bỏ chạy theo hướng ngược lại.
Trong thiết bị đó lưu giữ toàn bộ tuyến đường bay giữa các căn cứ cùng tọa độ chính x/á/c của căn cứ quân sự.
Tuyệt đối không thể rơi vào tay địch.
Vì thế tôi chẳng hề do dự.
Lập tức n/ổ sú/ng.
Sau khi đoạt lại được thiết bị lưu trữ.
Mấy tên địch bất ngờ quay lại phản công.
Một mình không địch nổi nhiều người.
Đạn của tôi cũng đã dùng hết.
Đành phải dẫn theo cô bé chạy sâu vào khu dân cư.
Rồi bị b/ắn trúng dưới xươ/ng sườn và trên đùi.
Sau khi trốn vào một căn nhà cấp thấp.
Bọn chúng không tiếp tục truy sát.
Tôi thử liên lạc với Lục Diễm Chinh.
Nhưng trong doanh trại dường như có thiết bị gây nhiễu tín hiệu.
Bộ đàm hoàn toàn mất tác dụng.
Trẻ con nhẹ cân.
Ít có khả năng kích hoạt bom mìn hơn.
Tôi giao thiết bị lưu trữ cho cô bé.
Dặn con bé chui qua cửa sổ, chạy khỏi doanh trại rồi tìm thượng tướng Lục.
“Thượng tướng Lục trông như thế nào ạ?”
Cô bé căng thẳng hỏi.
Tôi bắt đầu mất m/áu.
Nhưng còn chưa kịp cảm thấy đ/au.
Đã bật cười, khẽ đáp:
“Là Alpha cao lớn nhất."
“Đẹp trai nhất."
“Nhưng cũng là người trông không vui nhất.”
“Tại sao chú ấy không vui ạ?”
“Có lẽ là vì anh đó...”
Tôi bắt đầu thấy lạnh, khẽ nói:
“Anh ấy đang gi/ận anh."
“Đến giờ... Vẫn chưa chịu tha thứ cho anh.”
Cho nên không muốn nhìn tôi thêm một lần.
Không muốn nói chuyện với tôi.
Cũng không muốn đ/ập tay hay bắt tay với tôi...
10
Chiếc xe bọc thép lao thẳng đến bệ/nh viện của căn cứ.
Vài quân y đã chờ sẵn trước cửa.
Họ tiếp nhận cơ thể tôi, nhanh chóng đẩy vào phòng cấp c/ứu.
Lục Diễm Chinh cả người bê bết m/áu.
Đứng ch*t lặng bên ngoài cửa phòng cấp c/ứu.
Một lúc sau, khu bệ/nh phòng nằm cạnh khu cấp c/ứu bỗng trở nên náo nhiệt.
Là những thân nhân quân nhân vừa được giải c/ứu.
Không ít chiến sĩ đang quấn băng từ trong phòng bệ/nh bước ra.
Vui mừng ôm chầm lấy Omega của mình.
Trong chốc lát, cả hành lang tràn ngập những đôi tình nhân vừa đoàn tụ.
Họ ôm ch/ặt lấy nhau.
Người bật cười.
Người bật khóc.
Có Alpha còn lớn tiếng cảm tạ Thượng Đế.
Rồi cúi đầu hôn Omega trong lòng mình.
“May mà em không sao."
“Em đã trở về rồi!”
Bầu không khí vui vẻ và ấm áp ấy.
Tựa như bị một bức tường vô hình ngăn cách với nơi này.
Lục Diễm Chinh lặng lẽ nhìn họ.
Sau đó đột nhiên khom người quỳ sụp xuống đất.
Từ cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào khàn đặc đầy đ/au đớn.
“Omega của tôi phải làm sao đây?"
“Kiều Dụ... Đừng đi... Xin em...”
Người chiến sĩ đứng bên cạnh nghe thấy.
Lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Giang Hoán thì trợn tròn mắt.
Lùi liên tiếp mấy bước.
Lưng đ/ập mạnh vào tường.
Lắc đầu nói:
“Không thể nào...”
Lục Diễm Chinh đột nhiên đứng bật dậy.
Dùng khuỷu tay ép ch/ặt cậu ta lên tường, gằn giọng dữ tợn:
“Tốt nhất cậu nên cầu nguyện cho Kiều Dụ bình an vô sự."
“Nếu không... Tôi sẽ khiến cậu ch*t!”
Anh nhìn sắc mặt Giang Hoán từ trắng bệch chuyển thành tím tái.
Lúc này mới đột ngột buông tay.
Mấy chiến sĩ vội vàng chạy tới.
Kéo Giang Hoán đang ho sặc sụa từ dưới đất dậy rồi đưa đi.
Tôi nhìn Lục Diễm Chinh toàn thân căng cứng.
Trong lòng càng lúc càng thấy khó hiểu.
Anh đang lo lắng cho tôi sao?
Nhưng...
Tại sao chứ?
Lục Diễm Chinh từng chứng kiến quá nhiều sự hy sinh.
Cho nên đối diện với cái ch*t của chiến sĩ.
Anh thường bình tĩnh xử lý hậu sự.
Hiếm khi biểu lộ quá nhiều đ/au buồn.
Huống hồ.
Tôi chỉ là Omega trên danh nghĩa của anh mà thôi.
Anh đâu có yêu tôi.
Không phải sao?
---