Editor: Hyna Nguyễn

-----------------

Bất quá lấy sự hiểu biết của cô mà nói, đối với lý giải của Tư gia ngay cả da lông cũng không có, có cái x/ấu xa gì không biết cũng rất bình thường, coi như là Tư Dạ Hàn nói cho cô biết, cũng không hoàn toàn đều là lời nói thật.

"Tư Dạ Hàn! Ngươi sẽ gặp báo ứng! Ngươi sẽ gặp báo ứng đấy! Ngươi nghĩ rằng ta không biết sao! Nhị ca Tam ca Tứ ca... Còn có lão Lục lão Bát... Tất cá đều là ch*t ờ trong tay của ngươi...

Ta phái nói cho bà nội... Ta muốn đi nói cho tất cả trưởng lão Tư gia... Bọn họ sẽ không bỏ qua cho ngươi... Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi..."

Cái nam nhân kia đã không cách nào đi dược nửa, một bên vẻ mặt đi/ên cuồ/ng mà gào thét một bên ngọ ng/uậy thân thể một chút xíu cố gắng trèo ra bên ngoài.

Tư Dạ Hàn cùng không ngăn cản, liền như vậy lẳng lặng nhìn nam nhân trèo một miếng cuối cùng khi mưu toan vùng vẫy giẫy ch*t.

Nam nhân đã leo đến cửa huyền quan, đưa tay chuẩn bị mở cánh cửa...

Đúng lúc này, một cái bóng như một vệt màu trắng tựa như tia chớp nhào tới, một cái cắn t/àn b/ạo, trong nháy mắt cắn đ/ứt cổ của nam nhân.

Cổ của nam nhân giống như như diều đ/ứt dây lệch một cái,m/áu tanh phun ra giống như đóa hoa nỡ rộ, lan tràn ra toàn bộ trong phòng khách, thậm chí còn kèm theo âm thanh Bạch Hổ kẻo kẹt keo kẹt nhai xươ/ng...

Một màn này thật sự là quá mức kinh sợ rồi, cho dù là đã là người của hai thế giới nhưng Diệp Oản Oản cùng có chút không nhịn được.

"A " vườn hoa rơi xuống chỗ đấtt ở cửa, Diệp Oản Oản rốt cuộc không nhịn được phát ra một tiếng thét kinh hãi..

Cùng lúc đó, cô núp ở phía sau cái phiến cửa kính kia không cẩn thận cũng không kịp chuẩn bị mà bị đẩy ra.

Một giây kế tiếp, cô liền đối mặt với một đôi con ngươi gần như có thể đem huyết dịch trong người đông cứng, cùng với việc hoàn toàn thấy rõ hiện trường giống như Luyện Ngục ở trong phòng khách mà trước đó thật bình thường.

Tư Dạ Hàn bên cạnh Hứa Dịch thấy Diệp Oản Oản, cà người đều choáng tại chỗ, khuôn mặt k/inh h/oàng " là... Diệp tiểu thư...

Cô tại sao lại ở chỗ này..."

Xong rồi!

Tại sao Diệp Oản Oản lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này!

Tư Dạ Hàn bên thanh niên áo đen kia, chính là người ở trên cao mà nhìn xuống nhìn sắc mặt bị dọa sợ đến trắng bạch của Diệp Oản Oản, cau mày, rò ràng cho thấy chán gh/ét cùng kh/inh bỉ.

Khoảng thời gian này cô và Tư Dạ Hàn qu/an h/ệ đã hòa hoàn đi không ít, lại để cho cô hiểu lẩm đưa Đại M/a đầu triệt đầu triệt đuôi coi thành nhân loại.

A, Tư Dạ Hàn... Anh tại sao có thể là người bình thường...

Nếu anh là người bình thường, kiếp trước vô luận như thế nào cô cùng sẽ không đi/ên cuồ/ng như vậy mà muốn rời khỏi anh.

Cổ Việt Trạch nói Tư Dạ Hàn hung á/c ngoan tuyệt, thích gi*t chóc thành tánh, căn bản là đem anh nói quá mức ôn nhu.

Cô đến nay còn nhớ rõ mình kiếp trước chính mình lần đầu tiên thấy cảnh tượng người bị gi*t lúc đó, hoàn toàn không thua gì lần m/áu tanh này.

Lúc dó cô bị dọa sợ đến mức như kẻ đi/ên rồi m/ắng anh "M/a q/uỷ " kêu khóc để cho anh yên tâm chính mình đi, đem hết tất cả lời nói á/c đ/ộc nguyền rủa anh, náo lo/ạn suốt nửa tháng, còn bệ/nh nặng một trận, nhưng mà dù dùng cách gì cùng không thể nào thay đổi, còn bị buộc sống sờ sờ lại thấy tận mắt một lần tình cảnh m/áu tanh nữa, cho đến khi cô thoi thóp, anh mới bỏ qua cho cô...

Quá nhiều kỳ ức vọt tới, Diệp Oản Oản trên trán đ/au đớn một hồi, nhưng mà, hết thẩy các thứ này nhớ lại đều chẳng qua là thoáng xuất hiện một hai giây mà thôi.

Diệp Oản Oản lấy tốc độ cực nhanh tỉnh táo lại, phủi bụi trên người đứng lên, đeo bọc sách, xách lấy túi trong tay, từng bước từng bước, mắt nhìn thẳng hướng phương hướng của Tư Dạ Hàn đi tới.

Đối mặt với sự k/inh h/oàng thất thố Hứa Dịch, sắc mặt lạnh như băng của thanh niên áo đen, dưới chân m/áu tanh tràn ngập, thanh âm Bạch Hổ kèo kẹt kèo kẹt x/é nát xươ/ng người...

Rốt cuộc, cô cũng đi tới trước mặt của Tư Dạ Hàn.

Đem túi ny lon trong tay chứa bánh bao thịt đưa tới bên cạnh anh " cái đó, Anh đói không? Em lúc trở lại thuận đường m/ua chút bánh bao cho anh."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
91