Ban đầu, chúng tôi tiếp nhận vụ án với tâm lý rất có thể sẽ mãi mãi không có lời giải.
Bởi theo kết luận giám định pháp y, th* th/ể này đã ngâm trong giếng ít nhất 2 năm.
Hơn nữa, chúng tôi không tìm thấy bất cứ manh mối nào liên quan đến danh tính nạn nhân, dù là trên th* th/ể hay trong giếng.
Pháp y đã phát hiện điểm đáng chú ý trên bộ h/ài c/ốt: Ngón út chân trái của bộ h/ài c/ốt bị khuyết thiếu, vết thương trên xươ/ng hình thành sớm hơn vết c/ắt bằng vật sắc nhọn ở xươ/ng cổ họng.
Tóm lại, kết quả khám nghiệm t/.ử th/i chỉ bằng một câu đơn giản: Nam giới, cao khoảng 1 mét 65, độ tuổi khi ch*t từ 40 đến 50 tuổi, th* th/ể ngâm nước khoảng 2-3 năm, nguyên nhân t/ử vo/ng là do bị c/ắt cổ, thậm chí là ch/ặt đầu, thiếu ngón út chân trái.
Tức là chúng tôi chỉ thu được một đặc điểm sinh lý của nạn nhân: Người này không có ngón út.
Khả năng là ăn mày hoặc kẻ lang thang thì càng khó điều tra.
Hơn nữa, ngôi làng có cái giếng này cực kỳ hẻo lánh, từ trung tâm thị trấn lên đây bằng xe cũng mất hơn một tiếng đồng hồ, hiện chỉ còn chưa đến 40 hộ dân sinh sống.
Sau khi kiểm tra hệ thống hộ khẩu ở đồn cảnh sát, chúng tôi phát hiện 5 năm trở lại đây, làng này chưa từng báo cáo vụ mất tích nào.
Điều này ngụ ý nạn nhân phần lớn không phải người trong làng, thậm chí không phải người ở thị trấn này.
Chúng tôi lập tức đăng thông báo trên đài phát thanh, truyền hình và báo chí toàn thị trấn để tìm ki/ếm người mất tích phù hợp với đặc điểm trên.
Tưởng chừng sẽ chẳng có manh mối, nào ngờ rất nhanh sau đó, một cô gái trẻ đã tìm đến đội điều tra hình sự.
Cô ấy tên Vi Mẫn Mẫn, 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, đang thất nghiệp.
Tôi vội tiếp đón cô ấy, bởi người họ Vi ở thị trấn này khá hiếm, chủ yếu tập trung ở ngôi làng phát hiện th* th/ể.
Vừa gặp tôi, cô ấy đã nói ngay: “Th* th/ể đó… Có thể là bố tôi.”
Sau đó, cô ấy bắt đầu giải thích đầu đuôi sự việc.
Hóa ra, cô ấy chỉ có quê quán ở đây chứ không lớn lên tại địa phương.
Theo lời kể, từ nhỏ mẹ cô ấy qu/a đ/ời, cô ấy được gửi đến nhà ngoại sinh sống.
Bố cô ấy tên Vi Tông Chính, chính là người dân làng này.
Trong suốt quá trình trưởng thành của cô ấy, mỗi năm ông chỉ xuất hiện một hai lần, tuy ít nhưng đều đặn suốt hơn 10 năm.
Thế nhưng hơn 3 năm trở lại đây, cô ấy hoàn toàn mất liên lạc với bố.
Lần này, nhân dịp vừa tốt nghiệp và chưa chính thức đi làm, cô ấy quyết định trở về tìm bố.
Nhưng rõ ràng, cô ấy không tìm thấy.
Khi trở về làng, cô ấy phát hiện nhà bố mình đã bị san bằng, ngay cả dân làng cũng không ai biết ông đi đâu.
Vốn dĩ cô ấy đã định bỏ cuộc, nhưng đúng lúc đó lại thấy thông báo mà chúng tôi đăng tải.
Trong ký ức, cô ấy nhớ rõ bố mình từng mất ngón út chân trái vì bị cuốc làm nông ch/ém vào chân.
Thế là cô ấy tìm đến.