Công ty cấm yêu đương công sở, nên chúng tôi chưa bao giờ công khai. Bình thường nói chuyện cũng cố gắng tránh để người khác phát hiện manh mối, gần như phải giả vờ như người xa lạ trong công ty. Chỉ có Trương Vi biết chuyện tình cảm của chúng tôi.

Khi thang máy đi xuống, tôi tiện tay gửi cho lão Sếp Tôn tổng b/éo ú một tin nhắn tố cáo Chu Thần đang chơi game, định để ch.ó c.ắ.n chó.

Xuống đến bãi đậu xe ngầm, Tôn tổng trả lời tôi bằng một tin nhắn "Được rồi". Tôi biết Chu Thần sắp bị m/ắng té t/át, tâm trạng vui vẻ đi đến chỗ chiếc "Bắp Ngô Nếp X/ấu Xa" của mình, rồi phóng như bay đến siêu thị lớn nhất gần công ty.

Buổi chiều ngày làm việc, siêu thị không đông người, nhân viên bên trong cũng rất lười nhác. Tôi đi đến khu thực phẩm, lợi dụng sự che chắn của hai bên kệ hàng, vừa đi vừa quét hàng.

Sô-cô-la, thanh năng lượng Snickers, bánh quy nén, lẩu tự sôi, cơm tự sôi, các loại mì gói đủ vị, đồ hộp th!t, đồ hộp cá, đồ hộp trái cây, th!t heo bò cừu, trái cây, rau củ. Tôi thu hết hàng ở phía trước vào không gian, rồi mới cho hàng phía sau vào xe đẩy.

Gạo, bột mì, mì sợi tôi cũng lấy không ít. Nước uống là ưu tiên hàng đầu. Tôi trực tiếp thu hết tất cả chai nước 500ml và 1.5L trên kệ vào túi không gian.

Đồ dùng sinh hoạt tôi lấy băng vệ sinh, giấy vệ sinh, khăn ướt, kem đ.á.n.h răng, bàn chải, dầu gội, sữa tắm, cùng với ba lô leo núi chắc chắn, đèn pin, pin, bật lửa, d.a.o đa năng, năm chiếc khóa sắt xe đạp. Phần lớn đều được cất vào không gian, chỉ còn một phần nhỏ trong xe đẩy, nhưng chúng vẫn chất cao như núi.

Tôi không hề biến sắc, đi thẳng đến quầy tính tiền ít người nhất, rút ra chiếc thẻ tín dụng đã làm để được tặng miễn phí nồi chiên không dầu và lò vi sóng.

"Quẹt thẻ." Hai từ này khiến tôi cảm thấy thật sảng khoái. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ hào phóng đến vậy.

Tổng số tiền phải trả là một con số k/inh h/oàng, nhưng tôi không hề nháy mắt. Giả vờ dỡ tất cả đồ lên xe (thực tế là nhét vào không gian), tôi lập tức đến trạm tiếp theo - hiệu th/uốc.

Tôi ghé thăm tất cả các chuỗi nhà t.h.u.ố.c lớn, t.h.u.ố.c cảm, t.h.u.ố.c hạ sốt, t.h.u.ố.c chống viêm, t.h.u.ố.c tiêu chảy, băng gạc, gạc y tế, cồn iod, cồn, viên vitamin... Tất cả những gì có thể nghĩ đến, mỗi hiệu t.h.u.ố.c tôi đều m/ua rất nhiều. Nói khéo là để làm hộp y tế gia đình.

Sau đó tôi đến một cửa hàng đồ dùng dã ngoại, m/ua hai cái xẻng công binh sắc bén, một cái rìu c/ứu hỏa, một bộ dây leo núi cường độ cao, vài bộ áo khoác chống nước bền bỉ và giày leo núi, cùng hai túi c/ứu thương lớn. Vạn nhất gặp kẻ x/ấu, hoặc tôi sống sót đến khi ăn hết tất cả thức ăn mà ngày tận thế vẫn chưa kết thúc, thì những thứ này sẽ có ích.

Tương tự, quẹt thẻ thanh toán, và cất một phần công cụ vào không gian.

Bên cạnh là cửa hàng kim khí, tôi vào m/ua bốn tấm pin năng lượng Mặt trời.

Hoàn thành tất cả, đồng hồ chỉ 4h28 phút chiều.

Lúc này, những người trong văn phòng đang chuẩn bị lần cuối cho việc tan làm. Tin tức đã bắt đầu rải rác đưa tin về "các vụ tấn công á/c tính" và "b/ệnh dại bùng phát". Tôi nhìn tòa nhà công ty lần cuối, cười lạnh một tiếng, đạp ga, lao nhanh về phía nhà.

Nhà tôi nằm trong một khu chung cư hạng trung, một tầng hai căn hộ, ra vào bằng thẻ. Cửa ra vào là cửa chống tr/ộm tiêu chuẩn. Nó không phải kiên cố nhất, nhưng căn hộ bên cạnh luôn bỏ trống. Chỉ cần tôi khóa cửa lối thoát hiểm, thì tầng tôi ở sẽ là một không gian vô cùng an toàn.

4h40 phút chiều, tôi đã đến tầng 26.

Chỉ còn hai mươi phút cuối cùng nữa là x/ác sống bùng phát. Tôi treo những chiếc khóa xe đạp vừa m/ua ở siêu thị lên cửa lối thoát hiểm, khóa ch/ặt năm chiếc. Tôi lại cất tủ quần áo lớn trong nhà vào không gian, rồi đặt nó trước cửa thang máy, chặn kín hoàn hảo.

Sau đó tôi vào nhà, khóa trái cửa, móc xích chống tr/ộm, dùng giá sách và bàn làm việc trong phòng sách dồn hết vào chắn trước cửa chống tr/ộm bằng không gian. Tất cả cửa sổ đều đóng ch/ặt, khóa lại, kéo rèm dày chống sáng xuống.

Làm xong tất cả, tôi ngã phịch xuống ghế sofa, hơi đổ mồ hôi, tim đ/ập thình thịch. Tạm thời an toàn rồi...

Tôi lấy điện thoại ra, nhấp vào tin nhắn hiển thị trên màn hình khóa. Tôi thấy đó là tin nhắn của Chu Thần, từ lúc đầu chất vấn tôi tại sao lại đi mách lẻo, cho đến sau này tức đi/ên lên mà c.h.ử.i bới, cùng với lời hỏi thăm quan tâm giả tạo của Trương Vi.

Ừm, chắc Chu Thần đã bị Tôn tổng m/ắng không nhẹ. Nhìn những lời lẽ á/c đ/ộc trong tin nhắn của hắn ta, tôi thấy buồn cười. Lát nữa x/ác sống xông đến trước mặt, c.h.ử.i rủa chẳng còn tác dụng gì đâu.

Ngoài cửa sổ, Mặt trời lặn dần, trời nhá nhem tối.

Khi còn một phút nữa là đến đúng 5h, tôi mở máy tính xách tay, kết nối mạng, và đăng nhập vào máy chủ được mã hóa.

Hình ảnh từ camera giám sát công ty hiện rõ ràng trên màn hình.

3.

Trong khu văn phòng, hầu hết đồng nghiệp vẫn chưa tan làm. Có người đang dọn dẹp đồ đạc, có người ngồi bất động chắc là chuẩn bị tăng ca. Trương Vi và Chu Thần lúc này đang cười nói vui vẻ đi vào phòng pha trà, cử chỉ thân mật.

Thấy phòng pha trà không có ai, Chu Thần còn vỗ m.ô.n.g Trương Vi một cái, làm tôi gh/ê t/ởm hết sức. Bọn họ đúng là không sợ bị phát hiện chút nào!

Đúng 5h chiều.

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng còi xe chói tai, ngay sau đó là vô số tiếng la hét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm