Cơ duyên tôi đến với Hứa Kiều bắt ng/uồn từ lần thua cuộc khi chơi trò chơi trong quán bar.

Thử thách lúc đó chính là phải theo đuổi Hứa Kiều, hẹn hò với cậu ấy trong 1 tháng.

Hứa Kiều thuộc kiểu người cô đ/ộc, nhút nhát, không bạn bè.

Làn da cậu ấy trắng bệch, mái tóc dài che nửa đôi mắt, dáng người hơi khom xuống, luôn trông có vẻ u ám.

Cứ như chỉ cần đến gần là có thể ngửi thấy mùi u ám từ người cậu ấy.

Sau khi theo đuổi một thời gian, chúng tôi thành đôi.

Trong thời gian hẹn hò, tôi vẫn lén lút ngoại tình.

Nhưng lý do cậu ấy gi*t tôi lại là vì hết hạn 1 tháng, khi tôi đề nghị chia tay.

Hứa Kiều không thể chấp nhận, nên đã dùng phương thức tàn khốc này.

Cậu ấy bị tôi ôm ch/ặt, sững người một lúc rồi mới đặt tay lên eo tôi.

Bàn tay xoa nhẹ dưới lưng tôi, như đang ước lượng thứ gì đó.

Nghĩ đến những cảnh tượng được miêu tả trong sách, da đầu tôi lại tê rần.

Hứa Kiều cúi mắt, chậm rãi nói: “Nhớ tớ à? Nhưng chẳng phải đêm qua cậu đã nói chia tay sao?”

Tôi lắc đầu lia lịa: “Không chia tay! Tớ không chịu đâu! Tớ nhận ra mình vẫn yêu cậu, tớ thu hồi lời nói đó! Chúng mình đừng chia tay!”

Đã biết kết cục của chia tay là bị x/é x/á/c, ai còn dám đòi chia tay!

Hứa Kiều im lặng.

Lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi lạnh.

Lúc sau, cậu ấy mới thong thả nói: “Vậy sao... Tốt quá. Thế thì đừng chia tay nhé.”

Chân tôi mềm nhũn vì sợ, vội đáp: “Ừm! Tuyệt quá! Cậu vất vả đến đón tớ rồi, chúng ta cùng đi học nhé?”

Tôi không thể ở riêng với Hứa Kiều, cảm giác sinh mạng bị đe dọa từng giây thật kinh khủng.

May mà thứ hai có tiết học.

Tôi tự nhiên nắm tay Hứa Kiều dắt ra cửa, hoàn toàn không nhận ra vẻ ngỡ ngàng cứng đờ của cậu ấy.

Như thể chưa từng được tôi đối xử như vậy bao giờ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
6 Thay Đồ Chương 11
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm