Thầm Yêu Em Đã Lâu

Chương 10

12/09/2026 23:20

Tôi từ từ cau mày: "Anh, tìm thấy bức thư tình của tôi, không những không nói cho tôi biết, mà còn đọc tr/ộm nó?!"

"..."

44.

Một người sao có thể tự làm khổ mình đến cái mức này chứ.

Tôi lúc này mới nhận ra, mình đơn phương chiến tranh lạnh, kết quả là bây giờ tự dồn bản thân vào thế bí.

Nhưng ngày hôm sau, Lục Yến lại gọi điện thoại tới: "Cùng nhau ăn tối nhé?"

Tôi mím môi: "Ăn gì?”

Lục Yến suy nghĩ một lát: "Thư tình tôi để trên bàn của em rồi đấy."

Đã đến giờ tan sở, mọi người trong văn phòng đều về hết sạch.

Lúc tôi từ nhà vệ sinh quay lại, quả nhiên nhìn thấy một bức thư nằm ngay ngắn trên bàn.

Mở ra xem, nhưng lại không phải là bức thư do tôi viết. Nét chữ rắn rỏi, mạnh mẽ.

Hốc mắt tôi bỗng dưng cay xè.

——

“Chào em, Giang Hoà học sinh lớp 10A3. Tôi là Lục Yến 28 tuổi.

Rất tiếc vì bây giờ mới trả lời bức thư của em.

Tôi của hiện tại đã mở được vài công ty. Chắc là không làm phụ sự kỳ vọng của em.

Em cũng không cần phải chạy theo bước chân của bất kỳ ai cả. Tôi không muốn em quá mệt mỏi.

Chỉ cần em là chính em, thế là đủ rồi.

À đúng rồi. Lúc đầu tôi quả thực không biết em. Nhưng bây giờ tôi đã rước em về nhà rồi.

Chúng ta kết hôn quá vội vã, lúc đó tôi phải ra nước ngoài bận rộn với việc công ty lên sàn chứng khoán nên vẫn chưa kịp chính thức tỏ tình với em.

Bố mẹ ruột của tôi đều không còn nữa, lần gần đây nhất tôi yêu đương là bốn năm trước, bây giờ công việc của tôi đã ổn định, tôi biết nấu chút đồ ăn, không có thói quen x/ấu nào, sẽ không để em phải chịu khổ, mong em yên tâm.

Đương nhiên, vẫn còn một câu quan trọng nhất. Tôi muốn tự miệng nói với em.”

Điện thoại vẫn chưa dập máy. Âm thanh dòng điện từ, xen lẫn tiếng tim đ/ập thình thịch.

Bên tai vang lên một giọng nói trầm thấp từ tính: "Giang Hoà, anh thích em."

Tôi sững sờ quay người lại. Lục Yến đang đứng ở cửa ngay phía sau tôi.

Anh bỏ điện thoại xuống, cười híp mắt nhìn tôi. Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt đang lăn dài trên khóe mi.

Lục Yến bước tới ôm nhẹ lấy tôi: "Anh muốn mãi mãi ở bên em, có được không em?”

“Không có hợp đồng nào cả, anh muốn đàng hoàng ở bên cạnh em.”

Giọng anh vô cùng nghiêm túc, còn mang theo sự thăm dò.

Tôi vừa khóc vừa buồn cười, hồi lâu sau mới nhỏ giọng đáp: "Thật ra, anh chẳng cần phải theo đuổi đâu."

Lục Yến bật cười, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một lúc sau.

"Lần này đúng là tiền mất tật mang thật rồi.” Anh gác cằm lên hõm cổ tôi, thở dài một tiếng như cam tâm tình nguyện: "Còn phải đền cả một đời vào đó nữa chứ."

Tôi phát nhẹ vào cánh tay anh: "Đừng có giở trò l/ưu ma/nh!"

Vòng tay anh ấm áp bao bọc lấy tôi, trái tim tôi đong đầy hạnh phúc.

Tôi biết, đó gọi là cầu được ước thấy. Chuyện cầu được ước thấy khó có được nhất trên đời.

May mà trong văn phòng không có ai. Lục Yến đ/è tôi ra hôn một lúc lâu.

Tôi chợt nhớ ra điều gì, gọi: "Lục Yến."

"Ừm."

"Nếu lúc đầu em không nhận tiền của anh, không đồng ý kết hôn với anh, thì sao?"

Liệu kiếp này có phải chúng ta sẽ không gặp được nhau nữa không.

Lục Yến lại mổ nhẹ lên môi tôi, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng. Anh đáp: "Thế thì anh lại nghĩ cách khác vậy."

Ngoại truyện

Bà Lục nói muốn chuyển về Đại Lục định cư. Bà ta có chuyển xuống Thái Bình Dương định cư thì cũng chẳng liên quan gì đến Lục Yến.

Lúc đó anh vừa từ Mỹ về nước. Bà Lục ki/ếm đủ mọi lý do gọi anh về nhà để gặp mặt đối tượng liên hôn. Anh coi như đi/ếc không nghe thấy gì.

Hôm đó, anh đi ăn cùng bạn bè thì tình cờ gặp Giang Hoà.

Cô gái có vẻ như có quen biết bạn anh, gật đầu chào hỏi một tiếng. Ánh mắt lướt nhẹ qua người anh.

Lục Yến nán lại nhìn theo bóng lưng cô thêm vài giây. Cậu bạn giới thiệu: "Cô ấy là thư ký bộ phận ngoại giao của phòng tôi, làm việc rất tích cực, cậu quen à?"

Anh lắc đầu: "Nhìn quen quen."

"Cách bắt chuyện của cậu cũ rích rồi đấy."

Đều là những lời trêu đùa. Lục Yến không bận tâm. Nhưng quả thực trông rất quen mắt.

Sau đó anh mới nhớ ra.

Có một kỳ thi hồi cấp ba.

Nhờ cái túi thơm của cô gái này mà anh đã ngủ một mạch đến hết giờ. Môn Ngữ văn được 48 điểm.

Bị bà Lục biết được, bà ta gọi điện thoại mỉa mai c.h.ử.i rủa anh suốt từ đầu đến cuối.

Khoảng thời gian sau đó, anh bận rộn khởi nghiệp, chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến phụ nữ.

Lần tiếp theo gặp lại cô là ở một nhà hàng. Cô uống say, một mình đi vào phòng vệ sinh. Rất nguy hiểm.

Anh đứng ngoài hành lang, định bụng đợi cô quay trở lại phòng riêng an toàn rồi mới rời đi.

Nhưng cô lại đi thẳng tắp về phía anh. Lục Yến đứng thẳng người hơn một chút, định nói gì đó.

Cô kiễng mũi chân, thơm một cái lên má anh. Ôm lấy mặt anh một cách thô lỗ, lè nhè bằng cái lưỡi ríu lại:

"Tôi tên là Giang Hoà, nhớ cho kỹ đấy."

"..."

Tự nhiên bị chiếm tiện nghi một cách khó hiểu. Anh cũng chẳng buồn tính toán chi li làm gì.

Nhưng anh quả thực đã nhớ rõ tên cô.

Thời điểm ấy, công ty có một dự án hợp tác với Đại học A, anh thường xuyên đến trường để giao lưu.

Ban ngày anh bận nên toàn đi vào buổi tối.

Cậu bạn nói, mấy buổi chiều nay Giang Hoà có đến tham quan cơ sở dự án.

Anh ghi tạc trong lòng.

Tự nhiên chiều nào cũng bớt chút thời gian rảnh rỗi đến đó, nhưng lại chưa từng gặp cô.

Cho đến một lần tình cờ, cuối cùng cũng chạm mặt. Cậu bạn nói đùa trêu chọc hỏi xem cô có phải đang thích Lục Yến không.

Cô ngay lập tức cuống cuồ/ng, vội vàng rũ bỏ qu/an h/ệ: "Các anh nói bậy bạ gì thế, sao tôi có thể chứ, tôi còn chẳng quen anh ấy."

Không thích thì thôi. Làm gì mà kích động đến thế chứ.

Lục Yến không đi qua làm phiền, một mình rời đi.

Lúc đó, anh không có ý định bước vào một mối qu/an h/ệ, bởi vì không có thời gian cũng chẳng có sức lực.

Mãi cho đến khi ở công ty, anh nhìn thấy bản lý lịch ứng tuyển thực tập của cô.

Cô đến đây để làm gì chứ. Người phụ nữ vô trách nhiệm.

Trong suốt ba tháng Giang Hoà thực tập tại công ty, hai người vẫn chẳng nói với nhau câu nào.

Sau này, anh phát hiện cô có tận hai công việc. Cô thiếu tiền lắm sao.

Nhưng, chuyện đó thì có liên quan gì đến anh chứ.

Thế nhưng.

Vào ngày hôm ấy ở quán cà phê, anh nhìn cô gái ngồi đối diện mình và cất lời:

"Chào em, tôi là Lục Yến, em có nguyện ý gả cho tôi không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồ chơi ghiền

Chương 13
Ta là gối ôm hình người yêu thích của bạo quân. Không có ta, hắn đêm nào cũng mất ngủ. Một ngày nọ, khi ta đang dẫm lên người hắn để sưởi ấm chân, đột nhiên lại nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ. [Pháo hôi đúng là biết ỷ sủng sinh kiêu thật đấy, bạo quân chẳng qua vì hắn hữu dụng mới dung túng như vậy thôi, đợi thụ xuất hiện chữa khỏi bệnh mất ngủ cho bạo quân là tên pháo hôi này phải bay màu rồi.] [Hơn nữa tính cách của bạo quân như vậy, làm sao có thể để người biết bí mật của mình ra khỏi cung được?] [Sắp rồi sắp rồi, đợi bạo quân đi Giang Nam sẽ tình cờ gặp thụ, cuối cùng cũng không phải ngày ngày nhìn pháo hôi ỷ sủng sinh kiêu nữa.] Nhìn thấy những dòng này, ta lặng lẽ thu chân của mình về: "Bệ hạ, nếu có người phát hiện ra bí mật của người, người sẽ làm thế nào?" Bạo quân lười biếng tựa vào đầu giường, vươn tay tóm lấy cổ chân ta kéo dẫm trở lại trên người hắn: "Tất nhiên là, khiến kẻ đó vĩnh viễn không thể cất lời."
685
7 Tuyết Đầu Mùa Chương 10
9 Dụ Dỗ Em Sa Ngã Chương 12
10 Thay anh kiếm tình Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Vừa khoác long bào đã bị ép tự sát, ta mỉm cười hỏi: Trẫm trăm vạn đại quân đâu?

Chương 9
Vừa xuyên không thành hoàng đế, trước mặt Lý Lão Bát đã là một dải lụa trắng. Chu Ngạn, ánh trăng sáng của hoàng hậu, ép hắn thoái vị tự sát, còn muốn chiếm lấy tám mươi vạn quân biên phòng cùng ba mươi vạn quân kinh doanh. Sau khi xác nhận mình vẫn nắm giữ trăm vạn đại quân, hắn không còn diễn kịch cùng đám người yêu đương mù quáng này nữa: bắt giữ hoàng hậu, vây hãm phủ Vĩnh An Hầu, mượn một vụ ép cung để thanh trừng triều đình, lại vạch trần gia đình Triệu Điềm Điềm, những kẻ coi thế giới này là tiểu thuyết sủng ngọt. Khi các mệnh lệnh không còn bị cản trở, hắn thân chinh ra trận, đánh hạ Đông Doanh, làm đầy quốc khố, từ một vị hoàng đế đường cùng bị thúc ép "ra đi trong thể diện", sống thành một vị đế vương sắt đá khiến bá quan văn võ cùng vạn dân phải cúi đầu quy phục.
0