04. D/ục v/ọng
Chưa kịp để chúng tôi thở phào được bao lâu, thêm một ô kính nữa lại bị đ/ập vỡ, ngay sau đó bên dưới vang lên những tràng cười the thé chói tai.
Ngoài đường, mấy con x/ác sống đang cúi đầu tìm đ/á khắp nơi. Chúng vung tay ra sau, nhắm chuẩn vị trí căn hộ của tôi rồi dùng sức ném mạnh lên cao. Mỗi lần đ/ập vỡ được kính, chúng lại bật cười quái dị, tròng mắt đảo lo/ạn liên hồi.
Sau vài tiếng kính vỡ, đám x/ác sống có vẻ đã ném mệt. đ/á chúng ném không đủ cao, chỉ đ/ập trúng cửa sổ tầng ba.
Đột nhiên dưới lầu vang lên một tiếng quát gi/ận dữ.
“ĐM tụi mày muốn ch*t à!”
Ba chúng tôi nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ không hiểu sao đến lúc này vẫn còn người không phân biệt nổi tình huống mà dám mở cửa sổ ch/ửi ầm lên như vậy.
Rồi tôi nhớ ra.
Tầng ba có một người ở.
Là một tên mọt nhà chính hiệu, kiểu cực kỳ cực kỳ hướng nội. Có lúc liên tục mấy tháng tôi còn chẳng gặp được cậu lần nào.
Chỉ nghe tiếng đ/á đ/ập trúng thứ gì đó, sau đó là một tràng ch/ửi rủa liên tục của đàn ông.
Một chiếc xe đỗ dưới đường bỗng rú còi inh ỏi.
Đơn Manh cau ch/ặt mày: “Người này không biết chuyện gì xảy ra thật à? Cứ ch/ửi như vậy sẽ kéo thêm nhiều x/ác sống tới mất.”
Tôi nghĩ… có lẽ cậu thật sự không biết.
Tôi bước tới cửa, thấy cửa nhà hàng xóm vẫn đóng kín, ngoài hành lang cũng không có x/ác sống. Vừa định mở cửa đi xuống thì Vương Hiên kéo tay tôi lại.
“Cô định làm gì?”
“Chẳng lẽ đứng đây chờ cậu ta tự im miệng?”
Vương Hiên buông tay tôi ra.
Đúng vậy.
Rõ ràng người kia hoàn toàn không biết chuyện gì đang diễn ra.
Một tên không xem tin tức, không quan tâm giải trí, mỗi ngày chỉ ngủ tới tự tỉnh rồi online chơi game, tự dưng bị người ta đ/ập vỡ kính nhà mình. Nhìn xuống dưới lại chỉ thấy một đám “người” trông chẳng khác gì bình thường, làm sao phản ứng kịp được.
Nếu cậu còn tiếp tục ch/ửi nữa sẽ dẫn thêm rất nhiều x/ác sống tới đây.
Dù cổng sắt khu chung cư khá kiên cố, chúng tôi cũng không dám chắc đám x/ác sống kia sẽ không tìm cách khác để vào. Một khi chúng tràn vào được thì chúng tôi ch*t không toàn thây.
So với kiểu x/ác sống thông thường… bọn chúng quá thông minh.
Tôi mở cửa, vịn lan can nhìn xuống dưới. Thấy không có bóng dáng x/ác sống mới nhẹ tay nhẹ chân bước xuống cầu thang.
Đến tầng ba, tôi lại cúi nhìn xuống tầng dưới một lần nữa. Thấy cửa hành lang vẫn đóng kín mới thở phào.
Tay tôi run lên khi nhấn chuông cửa nhà cậu.
Không bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng bước chân gấp gáp rồi cửa mở ra.
Một cậu con trai đầu tóc rối bù, mặc áo in hình Hatsune Miku vừa định hỏi tôi có chuyện gì thì tôi lập tức giơ tay ra hiệu im lặng.
Cậu ngoan ngoãn ngậm miệng, vài giây sau lại hơi ngượng ngùng hỏi: “Em làm phiền chị hả? Xin lỗi nha, kính nhà em bị mấy thằng th/ần ki/nh dưới kia đ/ập vỡ nên em mới bị đá/nh thức.”
“Đừng nói nữa.”
Đúng lúc ấy, từ cửa hành lang truyền đến tiếng bước chân sột soạt.
Toàn thân tôi cứng đờ, tim đ/ập thình thịch, thậm chí không dám quay đầu nhìn xem đó là thứ gì.
Cửa hành lang bị đ/âm mạnh bật mở.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cầu thang tầng hai.
Như vừa thoát khỏi xiềng xích vô hình, tôi lập tức đẩy mạnh cậu con trai kia vào trong rồi đóng sầm cửa lại.
Cậu đầy khó hiểu, vừa định lên tiếng đã bị tôi bịt miệng.
Tiếng bước chân dừng ngay trước cửa.
Trong không gian yên lặng đến nghẹt thở, chuông cửa bất ngờ vang lên.
Cậu con trai định chạy ra xem là ai, có lẽ còn tưởng tôi gọi c/ứu viện tới nên mặt đỏ bừng vì ngượng. Nhưng khi nhìn thấy vẻ sợ hãi tột độ trên mặt tôi, cậu không dám động nữa.
Tiếng bước chân chậm rãi di chuyển lên lầu trên.
Tôi liên tục lắc đầu với cậu, ra hiệu đừng nói chuyện, cũng đừng cử động.
Ngay sau đó, tầng sáu lại vang lên giọng máy móc.
“Mật mã sai.”
“Mật mã sai.”
Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân cuối cùng cũng biến mất khỏi hành lang. Lúc ấy tôi mới dám thở mạnh.
Cậu con trai lập tức cuống quýt xin lỗi: “Chị ơi em gọi chị bằng chị luôn. Chị đừng báo cảnh sát được không? Em xin lỗi thật đó, em không cố ý làm ồn đâu, chỉ là em tức quá thôi.”
Tôi xua tay, tiện nhìn quanh căn phòng.
Trên tường dán đầy poster anime, cạnh ban công đặt một bể cá, bên trong còn nuôi một con bạch tuộc đang bám lên mặt kính.
“Đám dưới kia…”
“Là lũ th/ần ki/nh!”
“Không… không phải th/ần ki/nh… chúng không còn là người nữa rồi.”
Cậu ngơ ngác: “Ủa chị đang hùa với em ch/ửi tụi nó hả?”
Tôi mở đoạn video trong điện thoại cho cậu xem.
Ban đầu cậu còn khó hiểu hỏi sao tôi lại cho xem thứ vừa m/áu me vừa b/ạo l/ực như vậy. Mãi đến khi thấy một con x/ác sống có đôi mắt chuyển động bất thường rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào camera, cậu mới nhận ra điều kỳ quái.
“Đây là… quay phim à? Chị là đạo diễn hả?”
Tôi mất kiên nhẫn, kéo áo cậu lôi ra xa cửa sổ nhìn xuống dưới.
Lúc ấy cậu mới thật sự nhận ra đã xảy ra chuyện lớn.
Phía xa khói đen bốc lên cuồn cuộn, đường phố hỗn lo/ạn vô cùng.
Khi con người tức gi/ận đến cực độ, n/ão bộ sẽ dồn toàn bộ chú ý vào cảm xúc chiến đấu và công kích, từ đó bỏ qua rất nhiều thứ xung quanh.
Cậu đứng đờ người tại chỗ.
Đúng lúc tôi xoay người định rời đi, cậu đột nhiên kéo tay tôi lại.
“Chị…”
“Gì nữa?”
“Em không muốn ở một mình…”
“Đừng như vậy. Chúng ta chỉ là hàng xóm thôi, em đâu biết chị là người thế nào. Trong cái thế giới bây giờ, đừng dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai được không?”
“Chị à, em tên Chu Tử Duệ. Bình thường tụi mình vẫn gặp nhau mà.”
“Cũng đâu có thường lắm, em có ra khỏi nhà mấy lần đâu.”
“Chị… em xin chị đó. Em mới mười sáu tuổi thôi.”