HỒN KIẾM PHƯỢNG HOÀNG

Chap 8

13/04/2026 11:23

Ta cười, giơ tay hô lớn một tiếng: "Phù Hồng, hiện!"

Phù Hồng mang theo ngọn lửa vừa xuất hiện, mây mưa tiêu tan, trời quang vạn dặm. Ki/ếm ý ngông cuồ/ng tùy ý đ.â.m vào mắt người khác, khiến người ta suýt chút nữa không mở mắt ra được.

Ki/ếm h/ồn hiện ra, nàng có chút gi/ận dỗi trách móc ta: "Khiến ta đợi lâu quá rồi đấy! Để ta xem, đối thủ là ai?"

Quý Hải Đường lập tức sững người, bước chân nàng ta khựng lại, gần như muốn hoài nghi nhân sinh: "Không thể nào, sao ngươi lại có hai thanh ki/ếm?"

"Một Ki/ếm khách có thể chịu được ki/ếm khế của một thanh Thần ki/ếm đã là giỏi lắm rồi, vì sao ngươi lại có hai?"

Ta bĩu môi dang tay: "Vậy thì chứng tỏ, quy tắc không áp dụng cho thiên tài rồi."

"Phù Hồng, giúp ta!" Ta không nói nhiều nữa, cầm ki/ếm xông thẳng đến Quý Hải Đường.

Bị ta làm lo/ạn t/âm th/ần, chiêu thức của nàng ta bắt đầu trở nên hỗn lo/ạn.

Ki/ếm Bá Vương lại quá nặng, vung lên không tiện. Mỗi một chiêu một thức của Quý Hải Đường đều rất chật vật, cắn răng miễn cưỡng duy trì.

Ta chơi đùa với nàng ta. Trong lúc quyết chiến, ta thậm chí còn có thời gian quan tâm đến ki/ếm Mục Nguyên chỉ còn lại nửa thân ở bên cạnh.

Thật không may. Hắn ta ngay khoảnh khắc nhìn thấy ki/ếm Phù Hồng tuốt khỏi vỏ đã đoán được thân phận của ta.

Hơi thở cuối cùng cũng bị nuốt xuống. Từ đó, Ki/ếm h/ồn tan biến, ki/ếm cũng ch*t.

Trên đời không còn ki/ếm Mục Nguyên nữa.

19.

Kết quả vốn nên xuất hiện từ mười năm trước, hôm nay cuối cùng cũng có được sự trọn vẹn.

Ta đ/á/nh rơi thanh ki/ếm trong tay Quý Hải Đường.nLưỡi ki/ếm Phù Hồng chĩa thẳng vào cổ nàng ta. Chỉ cần tiến thêm một tấc, sẽ lấy đi tính mạng nàng ta.

Quý Hải Đường không dám động đậy, cổ nàng ta cứng đờ, hai mắt đỏ hoe vì cố nén nước mắt: "Tại sao? Nội lực của ta rõ ràng đã tăng lên rất nhiều! Tại sao?"

Thắng thua đã định.

Kim chung tự reo, vang vọng khắp núi non. Đây là biểu hiện, thể núi của Thánh Ki/ếm Tông công nhận thân phận đứng đầu của ta.

Ta thu ki/ếm lại, nhìn Quý Hải Đường đã khác xa so với nàng ta của mười năm trước. Trong lòng không có mấy sự sảng khoái của việc trả th/ù. Mà ngược lại, là sự thở dài.

"Bởi vì ki/ếm tâm của ngươi không vững. Một Ki/ếm khách, bội ki/ếm và nội lực chỉ là lầu gác trên không, ki/ếm tâm mới là nền tảng quan trọng nhất."

"Mười năm trước phụ thân ngươi tặng ta một lời, hôm nay ta cũng trả lại cho ngươi. Quý Hải Đường, thứ không phải của ngươi, cố chiếm cũng không thuộc về ngươi."

Nàng ta rã rời toàn thân, ngã thẳng xuống đất. Hai vai r/un r/ẩy, che mặt khóc lớn.

Ta bước qua nàng ta, đi xuống võ đài.

Bây giờ ta đã có thân phận người đứng đầu, nên phải đi vào cấm địa tìm ki/ếm đáp án cho tất cả bí mật.

Cấm địa nằm trong trận Trấn Tông (trận pháp trấn giữ tông môn) ở hậu sơn. Bất kể là chim bay thú chạy hay đệ tử nội ngoại môn, chỉ cần đến gần là đường ch*t.

Ta hít một hơi thật sâu, một chân bước vào kết giới tuyến.

Phong ấn đó không hề có chút bài xích nào với ta, cứ như không có gì.

Ta yên tâm, sải bước tiến về phía trước.

Đi vào cấm địa chưa được bao lâu, Quý Liễm Xuyên liền cảm nhận được hơi thở, vội vàng từ sâu trong cấm địa chạy đến.

Xem ra Quý Hải Đường nói cha nàng ta đang bế quan là thật.

Gặp ta, lông mày Quý Liễm Xuyên nhăn lại đến mức có thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi: "Sao lại là ngươi, nữ nhi ta đâu?"

Lão ta đương nhiên cho rằng Quý Hải Đường có nội lực gia trì, có thể dễ dàng bảo vệ võ đài. Nào ngờ ta lại "sống lại từ cõi ch*t".

Ta cười nói: "Không rõ ràng sao? Bị ta đ/á/nh bại nên giờ đang khóc, ngươi ra ngoài dỗ nàng ta đi?"

Quý Liễm Xuyên sắc mặt trầm xuống, giơ tay gọi ki/ếm Bá Vương về, chĩa thẳng vào ta: "Cút ra ngoài!"

Ta bật cười: "Thánh Ki/ếm Tông xưa nay có quy định, chỉ người đứng đầu mới được vào cấm địa, ngươi là cái thá gì, lại bảo ta cút?"

"Ngươi rời khỏi Thánh Ki/ếm Tông mười năm, sớm không còn là đệ tử của Thánh Ki/ếm Tông ta, có tư cách gì làm người đứng đầu?"

Ta chỉ chỉ lên trời, lại chỉ chỉ xuống đất: "Trời công nhận, núi cũng công nhận, ta chính là Ki/ếm đạo Đệ nhất hiện giờ, là người đứng đầu xứng đáng. Nếu ngươi nhất quyết muốn cản ta, ta không ngại đ/á/nh bại cả hai cha con ngươi cùng lúc."

Quý Liễm Xuyên hừ lạnh một tiếng: "Ngông cuồ/ng! Vậy hôm nay ta sẽ biến nơi này thành nơi ch/ôn thây của ngươi!"

20.

"Phong Hoa! Phù Hồng!"

Song ki/ếm được triệu hồi. Coi như là chút tôn kính ít ỏi của ta dành cho Quý Liễm Xuyên.

Ki/ếm Bá Vương được lão ta múa lên hổ hổ sinh phong, quả thực khác xa khi ở trong tay Quý Hải Đường.

Ta không dám kh/inh địch, mỗi một chiêu một thức đều phát huy đến cực hạn lực đạo.

Ki/ếm ý quét ngang trời đất, cuồ/ng phong cuộn lên, bụi bay m/ù mịt.

Trên người Quý Liễm Xuyên có khí tức tương tự Quý Hải Đường. Nhưng của Quý Liễm Xuyên lại càng thâm sâu hơn. Chắc hẳn liên quan đến cấm địa này.

Tốt nhất là tốc chiến tốc thắng!

Ta cắn răng, dốc hết bản lĩnh c.h.é.m xuống ki/ếm Bá Vương. Năng lượng khổng lồ bùng n/ổ từ ba thanh ki/ếm va chạm suýt chút nữa làm nát tay ta.

Quý Liễm Xuyên cũng không khá hơn là bao. Rên rỉ một tiếng rồi buộc phải vứt bỏ ki/ếm Bá Vương. Lão ta ôm lấy bàn tay không ngừng r/un r/ẩy, lùi lại vài bước, hung tợn nhìn chằm chằm ta.

Khi ánh mắt lão ta dừng lại trên hai thanh ki/ếm trong tay ta, ánh mắt đột nhiên trở nên kinh hãi: "Ngươi... hai thanh ki/ếm của ngươi là..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm