Bất kể về tâm lý hay sinh lý.
Quản lý cầm một xấp tiền tới thanh toán, vẻ mặt phấn khích.
“Nhóc con, khi nào cậu mới lại bước vào kỳ nh.ạy cả.m?”
“Cậu không biết đâu.”
“Bình thường chỗ này toàn đám con bạc nghèo kiết x/ác.”
“Vừa nghe nói có một alpha đỉnh cấp đang trong kỳ nh.ạy cả.m lên đài, đám cậu ấm nhà giàu thích xem chuyện lạ đều chạy tới ném tiền cổ vũ cậu.”
Tôi nhận tiền nhét vào túi, tháo chiếc đầu thú bông bên ngoài, để lộ chiếc khóa chống cắn bằng kim loại đen bên trong.
Alpha đang trong kỳ nh.ạy cả.m lên đài bắt buộc phải đeo khóa chống cắn để tránh mất kiểm soát.
Đó là quy định của sàn đấu.
Cũng là giới hạn cuối cùng.
Vừa rồi tôi vội lên đài, tùy tiện nhập một mật mã để khóa.
Bây giờ thử mấy dãy số đều không mở được.
Quản lý hỏi có cần tìm thợ mở khóa không.
Đúng lúc ấy, bộ đàm đột nhiên vang lên tiếng rè rè.
“Không xong rồi!”
“Có hai alpha đá/nh nhau!”
“Hình như một người là tiểu thiếu gia nhà họ Tần!”
Khi tôi chạy tới hiện trường, người em trai kế omega kiêu ngạo, hung dữ của mình đang cưỡi trên người một alpha xui xẻo.
Hai alpha sao?
Cũng đúng.
Chẳng ai nhìn Tần Ngung Thời mà nghĩ cậu ta là omega.
Lo lắng của tôi hoàn toàn thừa thãi.
Với thực lực của Tần Ngung Thời, một mình xử lý vài alpha cũng chẳng thành vấn đề.
Nhưng càng nhìn tư thế của hai người kia, tôi càng bực.
Một cơn bực bội vô cớ dâng lên, khiến tôi chỉ muốn xoay người đi cho khuất mắt.
Tôi vừa định lẩn vào đám đông thì phía sau đã vang lên một giọng nói hơi run.
“Bạch… Tự.”
Chỉ là gọi tên tôi mà thôi.
Tôi nhắm mắt, hít sâu.
Tuyệt vọng nhận ra mười trận quyền vừa rồi coi như đá/nh phí.
Dường như giữa chúng tôi tồn tại một loại ăn ý kỳ lạ.
Tần Ngung Thời không hỏi tại sao tôi lại chạy tới đá/nh quyền anh ngầm.
Tôi cũng không hỏi một omega như cậu ta có phải đi/ên rồi không, nửa đêm nửa hôm lại dám xuất hiện ở nơi này.
Tôi chỉ biết omega trong lòng mình lúc này đang rơi vào trạng thái phát tình do bị tin tức tố dẫn dụ.
Sau khi về nhà, tôi đặt cậu ta lên giường.
Ý thức của Tần Ngung Thời gần như đã bị cơn phát tình chi phối hoàn toàn.
Cậu ta túm ch/ặt quần áo tôi, không ngừng cọ tới.
Tôi điều chỉnh vòng tay kiểm soát tin tức tố lên mức cao nhất, tránh tin tức tố của mình khiến cậu ta càng mất kiểm soát.
Dỗ mãi, cuối cùng cậu ta mới chịu buông tay.
Tôi rót một cốc nước, nhìn cậu ta uống xong rồi vội vàng lục ngăn kéo tìm th/uốc ức chế.
Khoảnh khắc kéo ngăn tủ ra, tôi sững người.
Th/uốc kh/ống ch/ế tin tức tố bên trong nhiều đến mức gần như có thể so với một b/ệnh viện.
Tần Ngung Thời dựa vào đầu giường, khó nhọc thở dốc.
Cậu ta nghiến răng nói.
“Bạch Tự.”
“Omega đưa tới tận miệng mà anh cũng không đá/nh dấu.”
“Mẹ kiếp, anh thật sự không được à?”
Tay đang đẩy th/uốc của tôi run lên.
Tôi cười lấy lòng.
“Em trai.”
“Cậu m/ắng mẹ tôi rồi thì không được m/ắng luôn cả tôi chứ.”
Là tôi không muốn sao?
Alpha nhà ai có thể đá/nh dấu người khác khi đang đeo khóa chống cắn?
Huống hồ tôi biết với tính cách Tần Ngung Thời, cậu ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai đá/nh dấu mình.
Đây không phải lần đầu tiên tôi ngửi thấy tin tức tố của Tần Ngung Thời dữ dội đến thế.
Lúc mới bước vào nhà họ Tần, tôi và mẹ vẫn luôn cho rằng Tần Ngung Thời là alpha.
Lại còn là loại alpha có khuynh hướng b/ạo l/ực.
Dù sao chẳng có omega nào cả ngày không đi học, chỉ biết kéo vệ sĩ ra tập luyện một chọi bốn.
Cho đến một đêm nọ.
Tôi suýt bị tin tức tố omega kéo vào kỳ nh.ạy cả.m ngay trong giấc ngủ.
Tôi sợ đến mức tưởng Tần Ngung Thời muốn chỉnh mình nên nhét một omega vào phòng.
Tìm một vòng mới phát hiện mùi tin tức tố phát ra từ phòng cậu ta.
Khi tôi phá cửa xông vào, trong mắt lập tức phản chiếu hình ảnh một thiếu niên đang cầm d/ao đ/âm vào tuyến thể của chính mình.
Vẻ mặt hoàn toàn tê dại.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt tối tăm không chút gợn sóng của cậu ta khẽ động.
Sau đó cậu ta ném con d/ao đi.
“Căng thẳng gì chứ?”
“Có ch*t đâu.”
“Chán thật.”
Khi nói câu đó, m/áu từ tuyến thể chảy ra như một con rắn đ/ộc, quấn quanh chiếc cổ trắng nõn.
Giống như muốn kéo thiếu niên trông có vẻ sống động, nhưng thật ra chẳng còn chút sinh khí nào trước mắt xuống địa ngục.
Hóa ra cậu ta là omega.
Mỗi kỳ phát tình đều dựa vào việc tự làm tổn thương bản thân để chịu đựng.
Cũng từ lúc ấy, tôi mới nhận ra người khiến mình thích ngay từ lần đầu gặp mặt, lại cũng đang cố gắng chống lại bản năng.
Không chịu khuất phục trước d/ục v/ọng.
Về sau tôi mới biết, sau khi x/ác nhận mình là omega, Tần Ngung Thời lập tức nghỉ học, thuê giáo viên riêng, từ chối mọi khả năng phải để lộ tin tức tố.
Bên ngoài vẫn luôn tuyên bố mình chưa phân hóa.
Nguyên nhân là vì người mẹ omega của cậu ta.
Bà suy sụp tinh thần sau khi chồng ngoại tình.
Cuối cùng t/ự s*t.
Trước khi ch*t, bà không ngừng lặp lại.
“Tại sao mình lại là omega?”
“Cho dù là beta cũng tốt.”
“Ít nhất sẽ không bị tin tức tố kiểm soát.”
Đó là bóng m/a đối với Tần Ngung Thời khi mới bảy tuổi.
Cậu ta không hiểu.
Nhưng cha cậu ta lại lạnh lùng nói.
“Việc kết hợp với mẹ con chỉ là để hoàn thành trách nhiệm nối dõi của gia tộc.”
“Bây giờ ta đã có một omega có độ tương hợp cao hơn.”
“Không ai có thể chống lại bản năng.”
Vì vậy, làm beta tốt biết bao.
Không bị bất cứ thứ gì ảnh hưởng.
Nhưng ông trời không chiều lòng người.
Cậu ta lại trở thành kiểu người mà trong mắt chính mình là yếu đuối nhất.
Một omega chỉ biết dựa vào tin tức tố, sinh con cho người khác, lại còn vô cùng mong manh.
Tần Ngung Thời im lặng.
Chỉ còn đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào tôi.