Đêm xuống, tôi ngồi bên giường, mặc bộ đồ ngủ mới mà Hạ Trầm Nguy vừa nhờ trợ lý mang đến, đợi anh.

Vài phút sau, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, Hạ Trầm Nguy vừa lau tóc vừa bước ra.

Tôi đã cố tình tạo dáng, cẩn thận tìm góc, để ánh đèn trần chiếu hoàn hảo lên khuôn mặt.

Khi anh vừa xuất hiện, tôi khẽ ngước mắt liếc nhìn.

Gương mặt trắng sứ dưới ánh sáng ấm áp, chắc chắn là đẹp tuyệt trần!

Không ngờ, động tác lùi nửa bước của Hạ Trầm Nguy lại dứt khoát đến vậy.

Anh nhíu mày: "Em đang diễn phim m/a à?"

Tôi bĩu môi nghĩ thầm: Đồ đầu gỗ chẳng hiểu phong tình gì cả.

Nhưng cũng không bận tâm, tiếp tục nói: "Chồng ơi, khuya rồi, chúng ta đi ngủ thôi."

Cơ bụng săn chắc của Alpha lấp ló dưới tấm áo choàng, tôi vô thức li /ếm môi, má ửng hồng.

"Em qua phòng bên cạnh ngủ đi, nhanh lên."

Tôi đ/au lòng: "Chồng ơi, lời anh nói khác gì bảo em nhảy từ ban công xuống?"

Hạ Trầm Nguy đỡ trán, xoay nửa vòng tại chỗ, có lẽ là để che giấu sự giằng x/é nội tâm.

Anh nhượng bộ.

Chúng tôi không ngủ riêng giường, nhưng có chăn riêng.

Dĩ nhiên tôi không hài lòng, nhưng Hạ Trầm Nguy nói:

"Em yên phận đi. Hôm nay anh nhờ thầy bói xem quẻ, thầy bảo gần đây hai đứa mình nên ngủ riêng chăn, nếu không dễ bị phá sản."

Nghe anh nói vậy, lời phản đối đến miệng lại nuốt xuống.

Thôi được, mặc dù tài sản chỉ là ưu điểm nhỏ bé của anh, nhưng nếu phá sản, chúng tôi sẽ phải ngủ ngoài đường mất.

Tôi nắm ch/ặt mép chăn, nhắm mắt ngủ với vẻ mặt ấm ức.

Thẻ ngân hàng Hạ Trầm Nguy đưa cho tôi đã biến mất.

Phát hiện ra chuyện này, tôi như bị sét đ/á/nh ngang tai.

Tôi chỉ là Omega không chỗ dựa khi xa anh.

Không có thẻ anh cho, sau này ăn gì uống gì... à không, sinh hoạt thế nào đây?

Thế là hôm anh đi làm về, tôi lảng vảng bên cạnh ấp úng.

Dù sao tôi không phải Omega hám tiền, việc xin tiền thật khó nói.

Hạ Trầm Nguy quay đầu nhìn tôi một cái, rồi dịch ra xa ba nắm tay.

Trái tim tôi đ/au nhói, cuối cùng quyết định mở lời: "Chồng ơi..."

"Thẻ của em biến mất rồi, anh có thể... cho em ít tiền được không?"

"?"

Giọng Hạ Trầm Nguy đầy hoài nghi: "Anh còn chưa đòi tiền nhà, em dám xin tiền anh?"

Tôi ngơ ngác: "Nhưng... nhưng không phải vẫn luôn là anh cho em tiền sao? Em không có tiền."

Anh cười lạnh: "Tháng trước em mới cư/ớp mất dự án của anh."

Tôi không hiểu anh nói gì, nhưng rõ ràng anh không muốn cho tiền.

Thế là tôi buồn bã quay đi: "Thôi được, không cho thì thôi, em sẽ tự xoay sở. Cùng lắm thì ra chợ b/án hàng..."

Hạ Trầm Nguy c/ắt ngang: "B/án thì b/án xa ra, tốt nhất qua khu đông mà b/án."

Khu đông cách đây cả vạn dặm.

Nói là nói vậy, nhưng trước khi ngủ tối hôm đó, Hạ Trầm Nguy vẫn đưa cho tôi một thẻ đen.

Tôi đã biết mà, anh ấy vẫn còn tình cảm với tôi.

Hơn nữa, với tính chiếm hữu của một Alpha, anh sẽ không bao giờ để tôi ra ngoài lộ mặt.

Tôi xúc động nhìn anh: "Cảm ơn chồng yêu!"

Hạ Trầm Nguy lười nhác đáp: "Tính lãi đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
12 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm