Trước đây tôi từng truyền dịch vô số lần, mỗi khi tỉnh lại lòng bàn tay đều lạnh ngắt.

Hôm nay lại ấm.

Anh hỏi: “Đói không?”

Ngoài cửa sổ đã là một mảng đêm tối, tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Trong bình giữ nhiệt có cháo ở nhiệt độ vừa phải, nhưng một tay tôi đang truyền dịch, tay kia lại nối với thiết bị theo dõi, cho nên chỉ có thể nói: “Hay là lát nữa tôi ăn. Một chai dịch khoảng một tiếng nữa cũng truyền xong rồi.”

Châu Hoài Ngộ lại trực tiếp nâng đầu giường lên.

“Tôi đút.”

Sau khi trưởng thành, người duy nhất từng đút thức ăn cho tôi như vậy chỉ có mẹ.

Sau khi mẹ mất, không còn ai chăm sóc tôi thế nữa.

Trợ lý có thể làm.

Nhưng tôi không thích.

Tôi không thích người khác chạm vào mình.

Cháo rất mềm, bên trong còn có th!t băm thật nhỏ.

Tôi nhìn người đang kiên nhẫn đút từng thìa rồi không nhịn được hỏi: “Bác sĩ Châu đối với b/ệnh nhân nào cũng tốt như vậy sao?”

Rõ ràng ánh đèn trong phòng b/ệnh trắng lạnh, nhưng khi rơi lên người Châu Hoài Ngộ lại như chảy ra một lớp dịu dàng khó tả.

Hàng mi anh nâng lên, đối diện với tôi, sau đó lại bình tĩnh đút thêm một thìa cháo.

“Không. Nhưng nếu b/ệnh nhân cần thì có thể.”

Sau khi truyền dịch xong, tôi nhất quyết không muốn ở lại b/ệnh viện theo dõi, cứ thế kéo Châu Hoài Ngộ trở về nhà Giáo sư Sầm.

Anh khuyên mãi cũng không được, cuối cùng chỉ bất đắc dĩ nói: “Nếu thầy biết tôi đưa cậu xuất viện, không biết ngày mai sẽ bắt tôi thái thứ gì nữa.”

Tôi cười híp mắt.

“Khoai tây sợi đi, tôi thích ăn.”

Gió thu vừa thổi tới, tôi lập tức lạnh đến run người.

Châu Hoài Ngộ cởi áo khoác khoác lên cho tôi.

Đèn đường mang màu vàng dịu dàng, lá ngô đồng khô giòn dưới chân phát ra những tiếng lạo xạo nhỏ.

Tôi đột nhiên dừng lại.

Anh cũng dừng theo.

“Anh cõng tôi đi.”

“Tôi không muốn tự đi nữa.”

“Được không, bác sĩ Châu?”

Anh thậm chí chẳng hỏi thêm, trực tiếp ngồi xổm xuống.

Tôi nằm lên lưng anh, chiếc áo khoác rộng gần như phủ kín cả hai người, còn tôi thì khe khẽ ngân nga bên tai anh.

Một lúc sau, anh lên tiếng: “Tịch Tụng Minh, tôi đã xem b/ệnh án của cậu. Cậu chắc chắn hiểu rất rõ rằng nếu ở trong nước phẫu thuật, tỷ lệ thành công sẽ thấp hơn nước ngoài.”

“Tôi đã bàn với thầy, tỷ lệ thành công của ca mổ chưa tới năm mươi phần trăm. Phía nước ngoài nói bao nhiêu?”

Tôi áp mặt lên lưng anh.

“Chưa tới sáu mươi phần trăm.”

“Vậy cậu…”

Tôi lập tức c/ắt ngang.

“Chỉ chênh mười phần trăm thôi.”

Tôi ôm cổ anh ch/ặt hơn.

“Châu Hoài Ngộ, cho dù ch*t, tôi cũng muốn ch*t ở trong nước.”

Một lúc lâu sau, tôi mới tiếp tục.

“Khi mẹ sinh tôi, bà suýt nữa thì ch*t. Sau khi có tôi, bà không thể sinh thêm đứa trẻ nào khác, vậy mà trái tim tôi lại không biết lúc nào sẽ xảy ra vấn đề.”

“Sau khi biết tôi mắc b/ệnh, mẹ từ bỏ công việc, luôn ở bên chăm sóc và bầu bạn với tôi. Piano của tôi cũng là mẹ dạy.”

“Tôi rất ít gặp cha. Mẹ luôn nói ông bận, mãi sau này tôi mới biết vì cơ thể tôi nên ông đã từ bỏ tôi, có một gia đình khác.”

“Sau đó mẹ phát hiện.”

“Hai người liên tục cãi nhau, ngay trong căn biệt thự hoa hồng ấy. Nơi đó từng là căn nhà cha xây để theo đuổi mẹ, từng bông hồng trong vườn cũng do chính đôi tay chơi piano của ông trồng xuống.”

“Cuối cùng mẹ trầm cảm rồi t/ự s*t. Bà để những phút cuối cùng của đời mình nở rộ giữa vườn hồng, còn di ngôn để lại cho tôi chỉ có ba chữ.”

“Xin lỗi con.”

Tôi nhắm mắt.

“Nhưng mẹ không có lỗi với tôi. Chỉ là trong khoảnh khắc bà đưa ra quyết định ấy, bà trước hết là chính mình, sau đó mới là mẹ của tôi.”

“Người nên xin lỗi có lẽ là tôi. Nếu tôi là một đứa trẻ bình thường, có lẽ tôi đã không phá hủy hôn nhân và tình yêu của mẹ.”

“Châu Hoài Ngộ, nếu phải phẫu thuật, tôi muốn ở gần mẹ một chút. Mẹ sẽ phù hộ tôi.”

“Nếu phải ch*t, tôi cũng muốn ch*t gần mẹ.”

“Tôi thật sự muốn lá rụng về cội.”

Châu Hoài Ngộ khẽ xốc tôi lên cao hơn, giọng không nặng nhưng vô cùng kiên định.

“Không ch*t.”

“Ngày mai làm thủ tục nhập viện, trước tiên ổn định b/ệnh tình. Tôi sẽ bàn với thầy rồi chọn ngày phẫu thuật.”

Tôi khẽ đáp: “Được.”

Nếu nhất định phải giao sinh mạng của mình cho một người…

Ngoài mẹ ra, người ấy chỉ có thể là Châu Hoài Ngộ.

Tôi trở thành b/ệnh nhân đầu tiên Châu Hoài Ngộ nhận sau khi phục chức.

Mỗi sáng tôi ngồi xe anh tới b/ệnh viện, anh thay áo blouse trắng, tôi thay đồ b/ệnh nhân; buổi trưa vừa truyền dịch vừa đợi anh tới đút cơm, tối lại ngồi xe anh về nhà, ngồi bên cạnh nhìn anh nấu bữa tối.

Nhân viên y tế phụ trách tôi chẳng gọi tôi là cậu Tịch, cũng chẳng gọi Tịch Tụng Minh.

Họ gọi tôi là cái đuôi của bác sĩ Châu.

Đuôi thì đuôi.

Nếu anh bận, tôi cứ chờ thêm.

Hôm đó Châu Hoài Ngộ có một ca mổ mở lồng ngựk kéo dài rất lâu. B/ệnh nhân đã được đẩy ra ngoài mà anh vẫn chưa xuất hiện, đến khi người nhà b/ệnh nhân cũ đều đã rời đi, b/ệnh nhân và bác sĩ của ca mới lại tới, anh mới chậm rãi bước ra khỏi phòng mổ.

Tóc anh ướt sũng, trên mặt đầy những giọt nước, có vài giọt còn rơi từ hàng mi xuống, nhìn rất giống nước mắt.

Trên đường về, anh vô cùng im lặng.

“Hôm nay cậu lái xe được không?”

Tôi gật đầu.

Sau khi lên xe, anh nghiêng đầu nhắm mắt.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, thời gian tôi nhìn thấy anh trong khu b/ệnh càng ngày càng ít, trên đoạn đường cùng đi anh cũng ngày càng trầm mặc. Sự lo âu và căng thẳng dưới đáy mắt ngày càng rõ, mỗi lần nhìn tôi đều giống như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Trước khi tôi tìm ra sự thật, sự thật đã tìm tới tôi trước.

Giáo sư Sầm nói rằng vì sự cố lần trước, Châu Hoài Ngộ đã để lại sang chấn tâm lý, trong thời gian ngắn có lẽ không thể cầm d/ao mổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
7 Mèo của anh Chương 15
9 Đào Hoa Sát Chương 14
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm