Cậu chủ quả đúng là cậu chủ.
Mọi người rời đi hết, chỉ còn lại cậu ấy đứng ngây ra giữa phòng, mắt rũ xuống, hành lý đặt ngay bên cạnh.
Toàn thân cậu ấy cứng đờ, vẻ mặt đầy căng thẳng.
Chẳng khác nào biểu cảm của con mèo Maine Coon nhà tôi lúc mới được đón về.
Tôi lau chùi qua loa chỗ ngồi của cậu ấy trước, còn cậu chủ thì cứ đứng sững ở bên cạnh như một thần giữ cửa, muốn giúp đỡ nhưng lại lóng ngóng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
"Biết trải giường không?"
"Không... Không biết."
Được thôi.
Tôi đành nhẫn nại bước tới chuẩn bị trải giường cho cậu ấy.
Vừa mới leo lên giường của cậu chủ, điện thoại trong túi quần đã rung lên báo có tin nhắn.
Tôi lấy điện thoại ra, trong lòng đầy nghi hoặc.
Lục Quan Kỳ mới đến, chúng tôi vẫn chưa kịp kéo cậu ấy vào group chat của phòng.
Lúc này, trong nhóm chat mới chỉ có ba người hiện lên vài dòng tin nhắn.
[Vương Khả: Các anh em, đã xem túi quà chưa?]
[Vương Khả: Một cái Apple Watch cộng thêm sáu nghìn tệ tiền mặt.]
Suýt xoa...
Tôi sợ tới mức suýt thì đá/nh rơi cả điện thoại.
Bao dung nhiều hơn ư?
Bây giờ Lục Quan Kỳ chính là anh em kết nghĩa của tôi rồi.
[Vương Khả: Thế này là rước cả một vị Thần Tài về phòng rồi.]
Tôi nhìn xuống dưới, cậu chủ vẫn giữ nguyên cái biểu cảm vô cảm đó, cứ thản nhiên đứng giữa phòng, hai tay đút túi quần, mang dáng vẻ chẳng màng thế sự.
[Vương Khả: Sao đây? Cho nhiều quá, hay là trả lại đi?]
[Tôi: Tôi thấy chắc cậu chủ cũng không nhận lại đâu, cứ cầm đi, sau này còn những bốn năm chung sống, thiếu gì cơ hội để trả, đợi đến sinh nhật cậu ấy thì lấy số tiền này m/ua món quà sinh nhật đắt tiền một chút để bù lại là được.]
Trả lời tin nhắn xong, tôi tiếp tục trải giường cho cậu chủ.
Nhưng tâm trạng bây giờ đã khác hẳn vừa nãy, khi nãy là sự giúp đỡ dành cho bạn học cùng phòng.
Còn bây giờ, tôi đang mang lòng thành kính hệt như mùng năm tết hàng năm dâng lễ cúng Thần Tài.
Chiếu cói của cậu chủ, đây là một chiếc chiếu cói bình thường sao?
Không, đây là đài sen của Thần Tài.
Đang tỏa ra ánh sáng chói lọi.
Chương 2: